Promoted Post

Sponsored Post Learn from the experts: Create a successful blog with our brand new courseThe WordPress.com Blog

WordPress.com is excited to announce our newest offering: a course just for beginning bloggers where you’ll learn everything you need to know about blogging from the most trusted experts in the industry. We have helped millions of blogs get up and running, we know what works, and we want you to to know everything we know. This course provides all the fundamental skills and inspiration you need to get your blog started, an interactive community forum, and content updated annually.

Hanoi, My Life, My Work, Peoples

Cô – người dạy tôi không đứng trên bục giảng

Những dòng này là tôi chợt nhớ lại về những tháng ngày cách đây cũng khoảng 5 năm rồi, hồi đó tôi còn là thằng sinh viên năm hai đang còn những mộng mơ đi dạy thêm mỗi ngày, tôi vẫn chịu khó đi dạy hàng ngày chỉ vì tôi thích công việc đó. Vào một buổi tối đẹp trời, tôi tự nghĩ rằng hay là mình tìm một chỗ nào đó gần trường dạy cho tiện đi lại, cũng bởi vì lúc đó tôi làm gì có xe máy, tôi phải đi xe bus, cũng có nhiều lần đạp xe nữa. Cái suy nghĩ đó giúp tôi quyết tâm viết một cái notes rồi đăng tải lên group chung của hội học sinh trường Bưu chính Viễn thông Hà nội, cũng kỳ công các kiểu lắm, tôi chảnh chó chỉ nhận dạy học sinh từ lớp 3 trở lên thôi, với một cái ảnh đầy đủ thông tin cần có.

Cũng không lâu sau thì có cô Hương ở trường vào bình luận, không phải cô tìm cho con cô mà là cô tag tên cô Hanh Tran My vào, cô Hạnh là ai thì tôi cũng không hề biết, lúc đó tôi chỉ biết rằng cô cùng tên với mẹ tôi mà thôi, và rồi cô cũng làm ở trường Bưu chính, loanh quanh chỉ có vậy! Thế là tôi bắt đầu nói chuyện cùng với cô từ đó, và sau đó là những buổi dạy cho cu Bi, một thằng nhỏ khá nhanh mà nghịch, hồi đó nó không chịu học Toán, nó hay khóc mỗi khi phải học Toán, và rồi vẫn phải dỗ để cho nó học. Cảm giác sau mỗi buổi học của nó là một sự sung sướng không hề nhẹ, nó chạy vội lên nhà để chơi như một sự giải thoát sau 2 tiếng bị giam cầm, mà cái viễn cảnh đó thì cứ lặp đi lặp lại một cách đều đặn.

Bi của ngày hôm nay khác Bi của ngày hôm qua cũng nhiều rồi, hôm qua gặp nó mình cứ ngỡ gặp một người hoàn toàn khác, Bi học lớp 8, sau một năm dài không gặp gỡ giờ đây nó lớn tướng hẳn, cao hơn cả mẹ và người cũng to hơn, chỉ có một điều mà nó vẫn chưa thay đổi là kiểu tóc ngày nào, che ngang trán, tóc mượt mà; nụ cười thì vẫn như vậy.

Nếu là một người khác, có lẽ tôi chỉ dạy và dạy rồi cũng không nghĩ tới chuyện khác, mối quan hệ ấy của tôi và gia đình cô đến hôm nay có lẽ là do cả hai, tôi luôn yêu quý cô vì những năm tháng được cô chỉ dạy cho biết bao nhiêu điều, cô là một người sống tình cảm, chân thành và cả sự hào sảng nơi cô nữa, tôi luôn nghĩ vậy cho dù cô có lúc tự chê trách mình thế nào đi nữa. Tôi vẫn nhớ những lần đi dạy mà còn được cô gói đồ ăn các thứ đem về, rồi cũng mới hôm qua đó thôi cô lại gói cho mấy túi trà thuộc dạng “hão hạng” mà cô bảo. Hê hê. Tôi vẫn vậy, vẫn vô tư mà nhận như thế đó. Và rồi bản thân tôi cũng bị ảnh hưởng cách cô uống trà như thế, nhớ như in cái vị ngọt của mật ong, vị chát chát của túi trà cô pha vào tối mùa đông. Lần đầu tiên tôi uống trà đó là ở nhà cô, cũng là lần đầu tiên tôi biết cái cách pha cùng mật ong thì nó ngon đến như vậy nhờ cô.

5 năm, theo dấu của thời gian trôi thật nhanh, hôm qua mới gặp mà nhìn cô tôi đã thấy dấu của thời gian trên nét mặt của cô rồi, còn con người cô thì vẫn luôn như vậy, điềm đạm, vui tươi như mỗi lần tôi được gặp cô. Một năm tôi với cô cũng không nói chuyện nhiều, chỉ thi thoảng nhắn tin được vài lần cùng cô. Lúc nào cô cũng tình cảm cả, nên một người như tôi thì luôn trân trọng điều đó. Cô vẫn quan tâm về cuộc sống, về những gì tôi đang làm mỗi ngày, mà tôi thì chỉ biết lo về cuộc sống của chính mình và rồi một lúc nào trầm xuống, có những lúc vẫn nghĩ về cô của mình.

Biết ơn Cô rất nhiều, và luôn yêu quý gia đình Cô như vậy!

Cô – người dạy tôi không đứng trên bục giảng!

Hà nội, 18/02/2021.

My Work

Ngày làm việc đầu năm

Hôm qua là ngày đầu tiên đi làm của năm mới 2021, biết là ngày đầu năm thường sẽ không làm gì mấy cả ngoài chúc Tết nên mình cũng không đi sớm, vẫn đến công ty lúc 9h sáng và vẫn được một giấc ngủ no say 😊 Năm mới ai ai cũng cười thật tươi này, cũng nhiều niềm vui mới và những dự định cho riêng mình. Chúc cho tất cả đều đạt được mục tiêu của mình.

Cuối ngày còn được chị cho thật nhiều lương thực nữa, đầu năm không lo chết đói.

Chúc mừng ngày làm việc mới ^^!
17/02/2021.

Mọi người cùng nhau ăn trưa  🥳  Pizza Company

#không biết nói gì, My Family, My Life

Đợi chờ một điều gì đó không tên

Vậy là năm 2020, năm tuổi của tôi cũng đã đi qua nhanh như thế, để rồi một năm mới 2021 lại tiếp tục bắt đầu vào guồng quay của cuộc sống. Một năm trôi qua bởi dịch bệnh, bởi những thứ được và mất, của những con người ra đi và ở lại, của niềm vui và những nỗi buồn vẫn còn đâu đó. Nói một năm 2020 qua đi là tính với Tết cổ truyền của người Việt thôi, chứ cũng đang gần 1/6 quãng thời gian năm 2021 đang tiếp tục trôi qua.

Năm qua ư?

Hiện tại trong tôi bây giờ không có một niềm vui nào cả, tôi cũng đã đủ lớn để thấy Tết ý nghĩa nhiều hơn ở một góc độ. Tết là đoàn viên …

Là những người trong gia đình gặp lại nhau sau một năm làm việc, cùng ngồi lại bên mâm cơm ngày Tết, cùng tâm sự với nhau về một năm đã qua, hay đơn giản chỉ là nhìn thấy nhau còn khỏe mạnh là đủ để thấy an vui. Tết này, cái ngày mà chỉ còn 5 ngày là đến Tết, cháu tôi qua đời do tai nạn giao thông, giờ đây cu không còn nữa – đứa cháu đã cùng tôi ăn ngủ những năm tháng dài học hành, sách của mình bao nhiêu năm lúc nào cũng để dành cho cu. Hơn là một người chú của cu, tôi với cu như hai người bạn vậy! Tôi thương cu rất nhiều, sáng hôm biết tin cu mất tôi như quên đi mọi thứ xung quanh và chỉ nghĩ về cu, 24 tuổi – cái tuổi với biết bao là đam mê, hoài bão, là những dại khờ và sức sống của tuổi trẻ. Nghĩ về cu tôi càng thấy buồn nhiều hơn, và tôi trách cu sao lại hư đến thế, không thương ai cả.

25 Tết, vội vã nhét đống quần áo vào balo để chạy về nhà với cu. Tôi không tin những gì mình nghe được, tôi không tin những gì trước mắt … tôi vẫn hi vọng rằng điều đó không phải là thật. Về đến nhà, cái không gian u ám bao trùm, không có một tiếng nói chuyện nào ngoài tiếng khóc của chị tôi. Chị gào thét trong phòng gọi tên cu, chị gào thét rằng đó cũng không phải là cu… chị không tin.

Lần đầu tiên trong đời tôi phải khóc vì cu, thương con đến nhường nào vì cuộc đời con gắn liền với chú, là những năm tháng thuộc về kỉ niệm của tôi còn xót lại. Nhưng giờ đây con đã bỏ lại tất cả để đi đến một thế giới khác, nơi đó con được thanh thản còn những người ở lại thì chất chứa những nỗi buồn mang tên con. Tôi buồn nhiều lắm, tôi tự trách mình vì cuộc hẹn vào thăm cu vẫn chưa thành, tôi chưa làm được mà cu đã đi rồi. Mong cho cu được vui vẻ và ra đi thanh thản. Dẫu biết cuộc đời này thật vô thường, nhưng những gì trước mắt chú không bao giờ quên được giây phút đó, ngày con đi chú ở bên đợi con về cho tới lúc đưa tiễn con về nơi con nằm xuống. Nhớ nhiều lắm nhưng biết làm sao đây, hôm nay đêm giao thừa không còn thấy cuộc gọi của cu nữa rồi. Và cả cuộc đời phía sau cu không chịu nói chuyện với chú nữa, thằng cháu ngoan của chú ngày nào giờ ở nơi đâu đêm 30 Tết. Chiều 30 Tết, chú vòng xe qua đó thắp hương cho mày, không biết mày có biết không, chú vẫn thương mày lắm đấy.

Để rồi sáng ngày mai thôi, khi chú lên ngoại thì cũng không còn thấy mày ở đó, chỉ còn những cụ già loanh quanh ở nhà thờ họ, những đứa trẻ chưa đủ lớn để hiểu về sự ra đi của cu ngày hôm đó. Chúng nó vẫn còn ngây thơ, trong sáng đi đòi chú lì xì như những năm nào.

Buồn nhỉ, … chú cũng không muốn viết lên đây nữa. Nghĩ trong lòng mà thấy đau nhói …

Thương Cu nhiều!

***

1h56 sáng đêm giao thừa 2021.

My Life

Sơn La, mảnh đất lần đầu đặt chân

Chào Sơn La vào một ngày đông giá rét, cái lạnh nơi đây mình chưa bao giờ được trải qua trong cuộc đời. Hành trình này là về một ngôi trường nghèo ở huyện Bắc Yên, nơi mà điểm dừng chân buổi tối của anh em là ở Tà Xùa. Đối với riêng mình chuyến đi này cũng thật dài, nó khác với mọi người rất nhiều, sáng sớm trước khi đi mình vẫn đang còn làm việc với khách hàng tại Quảng Ninh. Đến trưa hôm đó, mình hỏi anh Dũng ở đó để ra khỏi công ty lúc 11h10 cho kịp chuyến đi lúc 11h40 phút, cái giờ đó gần như là vội vã đối với mình, mình không kịp ăn trưa, chỉ biết gọi vội taxi để chạy về khách sạn lấy đồ rồi lên xe chạy về để kịp giờ với mọi người để lên thẳng Sơn La.

Về đến điểm hẹn mình vẫn là người sớm nhất, vẫn kịp tìm một quán trà để uống và ăn hết miếng bánh mỳ vừa mới mua, từ ngày quen với anh chị bên CTS mình bị ảnh hưởng thói quen uống trà, cảm giác uống một cốc trà nóng thật tuyệt giữa mùa Đông, cái bụng cũng cảm thấy ấm hơn. Ngày mà sức khoẻ không phải là lý tưởng nhất đối với mình, ho với cúm từ trước khi đi Quảng Ninh vẫn còn đọng lại; mình vẫn kịp chạy ra một nhà thuốc gần đó mua một số thuốc thang cho mình và dự trù cho mọi người nếu cần.

Những ngày mà mỳ tôm nhét đầy bụng.

Mình đã có lúc phân vân hay là mình bỏ đi không đi nữa nhưng ngẫm lại thì cuộc đời vẫn là một cuộc hành trình dài, những chuyến đi sẽ không bao giờ đến nếu như mình đứng lại chỉ vài giây. Đúng với cái dự định của mình cho một năm 2021 với nhiều trải nghiệm thì trải nghiệm lần này là để chào 2021. Mình ưu thích khám phá về cuộc sống, con người và cả những văn hoá ở một nơi xa xôi. Tà Xùa hôm nay, hay Tà Xùa của ngày hôm qua vẫn còn đó, cái lạnh bao trùm, mây phủ quanh năm. Lúc viết những dòng này cũng là lúc mình có một chút men, cái lâng lâng làm mình muốn viết, chạy vội lên trên nhà sàn mở vali để lấy vội cuốn nhật kí. Ngồi bên hiên nhà sàn cùng một chén trà tự pha, mình thưởng cho bản thân một chút ấm áp giữa chốn bộn bề thường nhật. Khi dưới nhà mọi người đang cùng nhau hát vang bên bếp lửa hồng, có những anh vẫn còn say trong chén rượu nồng, còn mình thì lạc mất chiếc điện thoại ngồi đây tìm một chút tĩnh lặng. Sau vài chén cùng những câu chuyện bên mâm của anh Phước trưởng đoàn mình thấy biết ơn anh, biết ơn tất cả mọi người rất nhiều … bởi lẽ vì một điều gì đó mình không thể nào bộc lộ nên lời được nữa, lời cảm ơn những câu chúc tụng khiến đêm đông nơi đây đỡ lạnh giá, cái cảm giác của một gia đình hạnh phúc vẫn còn đó. Nhìn lại xung quanh mọi thứ và rồi nhìn lại chính mình tôi thấy mình giờ đây ngày một khác, đổi thay rất nhiều; có những điều tự bản thân mình cảm giác tích cực hơn dù không biết thực sự có phải vậy, nhưng dù sao mình vẫn thấy thoải mái có lẽ là điều quan trọng hơn cả. Tôi của giờ đây suy nghĩ thật nhiều, tất cả mọi điều tôi đều cố gắng làm sao để nghĩ một cách đơn giản để giúp bản thân mình đỡ mệt mỏi hơn phần nào.

Nơi tôi ở vào sáng tinh mơ.

Chuyến đi lần này cũng là lần đầu tiên mình đi theo các anh chị em VCS thiện nguyện tại trường Bán trú Hang Chú, ngôi trường nằm ở lưng chừng đồi, nơi mây bay tít tắp, gió thổi cũng không ngừng. Con đường vào trường cũng thật xa nhưng vẫn còn dễ đi hơn phần nào so với nhiều điểm trường khác. Trường nằm ở gần cuối con đường chạy dọc Xím Vàng, nơi núi rừng đếm không xuể còn những mái nhà đơn sơ thì thứ thớt bên đường, có khi cách nhau phải vài km mới lại có một nhà. Dọc chặng đường đi người mình nói chuyện nhiều nhất là bác Phương lái xe, mình thì chọn ngay cái ghê lơ xe ngay bên cạnh bác. Dù chuyến đi là xa hay gần nhưng cái ghế đó mình vẫn thích ngồi nhất, mình sẽ được nhìn ngắm đường xá nhiều hơn, nói chuyện với bác để siết thời gian hơn và mình thì cảm giác gần gũi với những người xa lạ nhiều hơn. Cả một cung đường mây mờ che kín lối, hoa nơi đây cũng chẳng có nhiều nhưng mình vẫn thấy yêu nó, yêu những gì thuộc về vốn có của thiên nhiên ban tặng, gần với thiên nhiên như những đứa trẻ ở nơi đây là cảm xúc tuyệt vời biết mấy, để biết ta cần một cuộc sống an yên hơn là tất cả những vật chất vô thường mà ta cứ phải đấu tranh để giành lấy nó.

Nhà nhỏ ngay cạnh ngôi trường.

Lên điểm trường mình đã bắt gặp những đứa nhỏ hớn hở giữa cái lạnh của mưa phùn giá buốt. Lòng mình lúc đó cũng chẳng còn nghĩ gì khác ngoài thấy thương các con, những đứa trẻ tay chân không có tất mà mang, đôi má lúc nào cũng đỏ sạm vì cái lạnh, đầu các con cũng không có lấy chiếc mũ để che mưa gió. Tôi cũng không biết làm thế nào để các con cảm thấy ấm hơn được nữa, tôi quay sang hỏi:

– “Các con lớp mấy rồi?”
– “Bọn con lớp 6 ạ!”

Cái vẻ mặt của tụi nó ngây ngô, dịu hiền biết mấy. Mọi người nếu không đến đây sẽ không thể nào tin vào mắt mình đâu, lúc đầu mình chỉ nghĩ các con lớp 3, lớp 4 thôi vì đứa nào cũng như nhau, cái dáng thấp bé, người thì gầy gò… Không muốn hỏi các con nhưng rồi tôi vẫn hỏi:

– “Con có lạnh lắm không?”
– “Có. Con lạnh lắm …” – đó là giọng của một thằng bé nhỏ quay sang nói với tôi khi tôi đang đứng cạnh và hỏi một đứa khác.

Xin lỗi các con vì không thể nào ôm hết tụi con vào lòng lúc đó được, mưa rơi càng lúc càng dày hơn, mái tóc dài đã bao lâu chưa được trải lấm tấm những hạt mưa; tay chân không mang tất để lộ giữa tiết trời 3 độ C lấm đầy sự khắc khổ của núi rừng. Cái vẻ hồn nhiên ấy đọng lại mãi trong tim tôi, lúc đó tôi cũng đã quên đi cái giá lạnh bao trùm quanh mình cách đó chỉ một ít phút. Tôi chợt nghĩ cái cuộc sống ở thị thành đầy đủ chẳng thiếu bất kỳ thứ gì về vật chất nhưng đổi lại con người ta biết tìm nơi đâu những tình cảm chân chất giữa con người với nhau như thế. Vẻ hồn nhiên, trong sáng đó chỉ mong giúp các con lớn hơn từng ngày và có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Lúc các con ra về đi cùng một lũ lớp 7 gì đó rồi mình hỏi:

– “Con có xuống Hà Nội chơi với chú không?”
– “Con không có tiền. Đi thì bao giờ mới về được…” – nó đáp nhanh lắm sau câu hỏi của mình.

Mình mới bảo lại:
– “Thì cứ đi cùng chú thôi!” thì bọn nó bắt đầu lặng im… Mình mãi bận vào đếm quà từ thiện và rồi chúng nó cũng mỗi đứa đi về từ bao giờ không biết nữa. Đến với những đứa trẻ, mình vẫn luôn muốn được chơi cùng chúng lâu hơn, nói chuyện với chúng nhiều hơn đề cả hai có thời gian thêm gần gũi mà sẽ chia được nhiều câu chuyện khác nữa. Tôi luôn yêu những đứa trẻ, yêu tất cả mọi thứ xung quanh chúng nó. Những đứa trẻ nơi đây thật thà như vốn có, chúng biết cách quan tâm, chia sẻ nhau hơn những đứa trẻ thị thành, có những đứa nhỏ lướt ngang qua mình lúc mình đang đi dọc đường cũng mau miệng mà cất câu chào chú, có lẽ đó là lời chào ngoài đường của một đứa nhỏ với một người lớn hơn nó ngoài đường như cái thời xưa mình vẫn thường làm mỗi lần đi bộ đi học về.

Một khoảnh khắc được lưu lại.

Cho đến tận bây giờ cuộc sống hàng ngày của tôi vẫn ít nhiều liên quan tới những con chữ, tôi có bố làm giáo viên, có người mà tôi yêu thương vẫn đi dạy mỗi ngày, hơn thế tôi cũng có những mối quan hệ gần gũi, thân thiết cũng là những người đi ươm mầm hàng ngày hoặc đơn giản hơn chính tôi cũng là một thằng đi dạy gia sư cho nhiều đứa học sinh khác. Tôi trân quý nghề giáo hơn tất cả mọi nghề khác, ở đó có những tình cảm thiêng liêng, những điều mà cả cuộc đời tôi gần gũi. Hôm nay tôi nói chuyện với một số thầy cô còn ở lại đây nhiều hơn, có những thầy cô khi mỗi lần đáp chuyện lại xưng là em mà tôi cảm thất day dứt bởi mình còn quá trẻ, tôi một mực bắt đổi cách xưng mà không được. Có chăng, cũng chỉ có một hai người ít tuổi hơn tôi mà thôi …

Đến với nơi đây hãy để tình cảm làm cho lòng người thêm ấm áp. Tôi nói chuyện một hồi, lúc đang giúp một chị có vẻ nhiều tuổi tôi mới bảo: “Chị thấy nghề này thế nào?”. Chị vừa đếm túi đồ vừa trả lời lại tôi: “Giáo viên vất vả lắm em, nghề này bạc lắm”. Chị đưa đứa con nhỏ lên trường cùng, con thì học mầm non ngay gần đó, mẹ thì dạy cấp 2 phía dưới, ở lại đây rồi tháng về nhà một lần vì đường đi xa xôi cũng ngại. Ở trường cũng không còn bóng học sinh nào, tôi chơi với con bé nhà chị đó một lúc, con tên là Trang. Tôi bảo bé nhà ngoài sân chơi cùng các cô chú, bé đi theo tôi, thấy anh Linh đang chụp ảnh nên mình có nhờ anh chụp một bức hình. Con không nói gì chỉ im lặng, con cho tôi bế nhưng tôi quay sang hỏi xin con chụp chung một tấm hình thì con nói nhỏ lại rằng không. Cũng không thể nào bảo con nghe theo được, đành có một tấm hình không có mặt con. Sau lúc đó thầy cô bắt đầu cũng ra về, con đòi ra về với mẹ và cũng chào tạm biệt tôi từ đó. Sân trường cũng chỉ còn lại thầy hiệu trưởng cùng đoàn chúng tôi ở lại để chụp một vài tấm hình.

Cảm ơn tất cả các con, những đứa trẻ vẫn cố gắng đến trường mỗi ngày; cảm ơn các thầy cô nơi đây vẫn đang cố gắng nuôi dạy các con lớn lên từng ngày, mong tất cả mọi người đều có sức khoẻ, nhiệt huyết để cống hiến và tiếp tục cuộc hành trình đó.

Cảm ơn tất cả đã cho tôi một chuyến đi thật sự ý nghĩa và nhiều cảm xúc, chỉ có đi thì mới thực sự hiểu hết cái khổ nơi đây, và rồi ngày mai sau chuyến đi dài ấy tôi sẽ cố gắng thật nhiều, yêu thương nhiều hơn nữa để thấy từng phút giây trong đời thật sự có ý nghĩa, là cho đi từ tâm mà chẳng mong nhận lại điều gì.

Gửi lời cảm ơn tất cả team VCS.

Sau đêm nay, tôi lại tiếp tục hành trình suôi về Quảng Ninh để hoàn thành nốt công việc trong vài ngày nữa để lại quay về nhà. Biết nói làm sao hết, buông sao cho đúng con chữ lúc này đây khi sương một dày hơn, bếp than kia cũng không còn hơi ấm, chén trà mình pha cũng nguội từ bao giờ.

Hẹn một mai lại thức giấc tại nơi đây vào một ngày không xa. Nơi có cỏ cây, núi rừng, những hơi ấm từ những tấm lòng được sưởi ấm với mong muốn được cho đi, hành trình với những con đường không tên.

Cảm ơn vì tất cả!

Tà Xùa, 00h00 ngày 10 tháng 01 năm 2021. Nơi những con người đang cần được sưởi ấm …

Sau dòng này thì tôi đã gập lại cuốn nhật kí và đang ngồi ngoài bếp lửa kia để sưởi ấm bên những câu chuyện dài cùng những người mà tôi quý mến! Thân!

My Life

Những ngày đầu năm

Cũng ngày này 2 năm trước đó là lần đầu tiên mình đặt chân tới mảnh đất này cùng với anh Thành Trần, dù chỉ làm việc với anh ấy duy nhất một lần và sau đó anh ấy chuyển qua VNPAY làm việc ngay sau đó. Lần làm việc đó hai anh em cùng đi Than Khoáng Sản Quảng Ninh để làm việc, anh mời mình đi uống cà phê ở High Land, ngay ở Vincom Hạ Long, cạnh chợ hải sản – đó là lần đầu tiên mình ngồi HL trong đời.

Một ngày đông lạnh giá, hai anh em gọi cà phê ngồi uống bên ngoài sảnh, gió biển lúc đó thì nhiều, cốc cà phê cũng trở nên ngon hơn. Hai anh em tâm sự với nhau như hai người thân mật dù đó là lần đầu mình gặp gỡ, anh kể về công việc, định hướng của anh ấy ở cái tuổi 40. Anh chỉ cho mình theo đuổi thế này thế kia, bởi gốc của anh cũng bắt đầu từ kỹ thuật. Tuổi 23 chẳng có gì trong tay ngoài tuổi trẻ, ngoài những chuyến đi và trải nghiệm còn non nớt ở bản thân mình. Mình quý trọng, biết ơn những chia sẻ của anh vô cùng. Dù có thể lối đi bây giờ cũng khác thật nhiều rồi … Có thể bây giờ anh cũng không còn nhớ mình là ai nhưng mình thì luôn khắc ghi khoảnh khắc đó.

Nhanh nhỉ ?

Năm nay cũng cái ngày đó, đặt chân ở mảnh đất Quảng Ninh với một vị trí khác, mọi thứ ở đây vẫn không thay đổi gì mấy. Chỉ có điều mình ở một nơi khác gần đó, không có người anh đó nữa, mình biết cách trải nghiệm hơn những tháng ngày ở đây. Là những sáng, tối rong chơi các con đường, ngõ ngách, là những cuộc trò chuyện không đầu không cuối với những đứa trẻ ngoài công viên, là nhờ người lạ chụp cho mình vài tấm hình lúc chạy bộ, … Quảng Ninh ngày một phát triển hơn theo hướng du lịch, các công trình xây dựng ra ngoài phía biển ngày một nhiều, khách sạn quanh bảo tàng thành phố cũng nhiều sự lựa chọn, chỉ có điều hơi ít dịch vụ, các dịch vụ hầu như nằm trong khu trung tâm, nhiều dân cư ở hơn là giáp biển.

HM Sub 2:20.
5h sáng mò ra biển chạy HM với cái thời tiết khá là thích.

Có điều mình không thích ở mỗi lần đi đâu đó lâu lâu là không được ăn cơm nhà, thèm bát cơm ở nhà hơn bất kỳ đâu. Cơm tối hai hôm nay chưa hôm nào được như mong đợi, ăn không thấy ngon kết hợp với cái họng đang khì khò một cách khó chịu của mình. Nhưng dù sao mình vẫn cố để sống những ngày ở đây dù hơi mỏi mệt, biết làm thế nào đâu.

Hôm qua đang ngồi ăn cơm con bạn nhắn tin, lâu rồi nó không nhắn tin gì với mình. Cũng đoán được ngay là nó gửi thiệp cưới qua message, hơi tù nên mình trả lời cũng cục “Đéo về” thế rồi cũng phải về thôi, chúng bạn xung quanh bắt đầu rời xa cái cuộc sống tự do tự tại hàng ngày, có một nỗi lo mới về hạnh phúc gia đình, về những đứa con sau này của chúng nó. Vẫn luôn cảm thấy chúng nó thật giỏi khi có thể quyết định nhanh cái việc quan trọng của cuộc đời mình như vậy. Gõ xong dòng đó mới nhớ ra, hôm qua ngồi cà phê cùng chị Linh, chị bảo chị sắp cưới chồng – một người chị quen qua tính năng hẹn hò của facebook chỉ đâu vài tháng kể từ ngày cả hai người cùng nhấn thích nhau. Nhìn mặt chị ấy kiểu đang rất hạnh phúc cho đám cưới sắp tới của mình, dù bố mẹ thì ở tận Canada đám cưới cũng không về được, chị ở nhà chăm bà.

Đó, cũng là một đám cưới nhanh như chớp nhoáng như thế đó.

***

Tiết trời mùa này có những lúc cảm giác vẫn còn thu. Mình thì hay bắt gặp những cái ngẫu nhiên rất hay ho. Không biết đó là cái duyên hay do mình hay để ý tới những điều lướt qua mắt mình hàng ngày, dẫu có những cái duyên chả ra cái mẹ gì cho đời. Có những cái duyên như một cách cố tình, để cho tôi một vài bài học nhớ đời, có những khoảnh khắc cũng để tôi cảm thấy cuộc sống xung quanh có những lúc như mứt, những con người dạy cho tôi những bài học về cuộc sống, và cũng chính cuộc sống đã dạy tôi cách phải thay đổi mình và lớn dần lên. Nhưng với mình, cuộc sống là những chuỗi ngày vui dù có những ngày như mứt đó trong đời thì cuộc đời vẫn là những chuỗi ngày vui thôi.

Một góc Hạ Long.

Hạ Long, 16:30 – 06/01/2020.

Nhớ Hà Nội …

My Life

Để biết thương

Nhà Thu

Và tôi nhận ra rằng trong cuộc đời này ta không cần, và tốt nhất là không nên lên kế hoạch chi tiết cho cuộc sống của mình. Thay vào đó ta chỉ cần phác họa cho nó vài ý tưởng dù mơ hồ thôi cũng được, nhưng mỗi khi nghĩ đến nó, nhắm mắt lại bạn cảm thấy lan tỏa trong mình một không khí dễ chịu, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi bạn thấy mình bay lên. Không cần vội vã hay quá quyết liệt, hãy cứ bình thản thôi, hít thở và đón nhận những điều xảy ra hàng ngày. Nếu ý tưởng của bạn đủ lương thiện, duyên số sẽ tới như cuộc hội ngộ duyên lành gieo nhân đến ngày đủ chín. Bạn biết khi đó mọi thứ xảy ra không còn là tình cờ nữa mà nói như Paulo Coelho trong Nhà giả kim…

View original post 8,974 more words

Hanoi, My Life

Một ngày nghỉ đầy thú vị

Đứng giữa ngã tư đèn đỏ Lê Văn Lương dừng đèn, khi chiều tan làm có lẽ con đường đó giờ không đi nổi nữa. Họ bắt đầu lấy tôn che kín một phần làn đường, sâu vào trong tận vỉa hè của các ngôi nhà ven đó để chuẩn bị đào hầm. Không biết cho đến tận bao giờ mới hết ùn tắc quanh khu đó nữa. Con đường hàng ngày mình vẫn phải đi qua, với sự vội vã của người người giờ đi làm cho đến khi về tổ.

Ừ thì sẽ không có những dòng này nếu như không có một câu chuyện ở chỗ đó vào hôm nay. Thật hồn nhiên, thật thú vị biết bao khi cậu bé trong chiếc xe bus nhìn về phía mình. Con ngồi ở hàng ghế đầu tiên, ngồi cạnh bác tài. Đơn giản như mọi khi, mình cười và dơ hai ngón tay đưa dấu hiện chào bạn nhỏ ấy. Chú không thể nhìn được mặt con và con cũng vậy, cả hai chú cháu cứ vẫy tay và cười trong chiếc khẩu trang như vậy cho đến khi đèn chuyển qua xanh. Mình chỉ kịp nhìn vội tên chiếc xe vào lúc đó thôi do đường quá đông đúc, đó là chuyến xe bus đưa học sinh về khoảng lúc 04:00 kém của trường An Preschool ngay gần chỗ mình ở.

Cảm ơn con vì nụ cười thật đẹp, vì cử chỉ giản dị của con mà chú không thể thôi nghĩ về con cho đến tận lúc này. Khi mà chú đang dừng xe ở cổng của một trường tiểu học rất xa nơi đó và vẫn có những đứa trẻ đi qua mình nhưng không được như con.

Chỉ mong một tuần được nghỉ lấy một lần như ngày hôm nay.

My Life

Một năm khởi đầu “Chạy”

Biểu đồ chạy của năm 2020.

Tôi bắt đầu sử dụng ứng dụng Strava để đo quãng đường mỗi khi chạy ngoài trời kể từ đầu tháng 5, lúc đó là giải nội bộ của công ty cũ của tôi. Lúc ấy mọi người rủ nhau chạy thông qua ứng dụng 84Race, giải chạy nội bộ diễn ra tròng khoảng gần 2 tháng. Lúc ấy tôi cũng không đọc gì về chạy bộ, cũng chẳng quan tâm cách chạy hay cự ly, tốc độ như thế nào là hợp lí. Ngày ngày cứ đều đều sỏ giày như mọi khi và ra đường chạy thôi!

Tôi cũng nhận ra mình phải quan tâm tới sức khỏe hơn, vì trước đó Hà Nội đang giãn cách xã hội do dịch bệnh, đi đâu ra ngoài đều phải đeo khẩu trang. Bên cạnh đó, tôi đã phải đi kiểm tra sức khỏe định kỳ ở bệnh viện 103, do một khoảng thời gian tôi bị hoa mắt kéo dài, tôi nghĩ mình bị thiếu máu và cũng đã ăn uống bổ sung nhưng không thay đổi gì cả. Nghĩ lại một thằng hiến máu nhiều lần, kiểm tra máu thì đều tốt, lần nào cũng hiến 350ml mà bị thì vô lí nhỉ? Cuối cùng, sau kết quả chụp X-Quang nguyên một ngày nóng nực nhận được kết quả thoái hóa đốt sống cổ. Do mình không đăng ký thẻ ở viện 103 nên không lấy thuốc ở đó được, tiền thuốc quá đắt nên phải gọi cho mẹ nhờ mẹ lấy chỗ người quen giúp. Mẹ hỏi thì mình cũng chỉ bảo là bị đau lưng chút chút thôi!

Đấy, sợ sức khỏe đi xuống nên thôi mình đi chạy!

Từ lúc đi chạy, cảm thấy bản thân tự tin, lạc quan hơn về sức khỏe. Mình thể thao hàng ngày thì sợ gì, một năm qua bản thân cảm thấy tự tin về sức khỏe rất nhiều bởi vì mình hay ốm vặt. Từ những bước chạy mỗi ngày, tích lũy nhiều hơn về kinh nghiệm đi chạy. Hồi đầu được anh Lưu, chị Nga chỉ cho nhiều điều, anh chị hơn mình rất nhiều tuổi nhưng trong mắt mình, cặp đôi ấy vẫn còn trẻ trung, năng động hơn cả thanh niên vậy. Lúc nào anh chị cũng bảo “Chạy chậm lại để tiến xa hơn“. Nên đến tận giờ đây, anh chị vẫn là người mình kính trọng và mến!

Có những thời điểm được động viên bằng cuốn sách anh Lưu tặng, có lần thì được tặng áo. Động lực cứ thế lớn dần hơn …

Half Marathon Sub 2:00.

HM Sub 2:00

Khi đã dần quen với việc chạy, mình tham khảo, hỏi mọi người về các bài tập để hoàn thành các cự ly, target cụ thể. Lúc đầu mình luyện tập theo bài hướng dẫn của anh Green Việt (người anh 5x tuổi – có khi mình phải gọi là chú ấy nhỉ?) – anh ấy nhiệt tình với tất cả mọi người, đặc biệt là những ai đam mê chạy bộ. Anh ấy dành nhiều thời gian để đọc các cuốn sách, bài tạp chí về chạy bộ sau đó áp dụng và đưa ra một roadmap rất cụ thể cho những mục tiêu. Mọi người có thể tìm anh ấy ở facebook.

Vì cũng chỉ còn 10 ngày nữa là kết thúc năm 2020, nên mình quyết định chạy 20.20km để lưu giữ một năm khởi động chạy bộ đầu thú vị của mình. Dù so với nhiều anh chị bloger khác thì mình vẫn còn non choẹt, nhưng bản thân luôn tích cực nhìn nhận, anh chị ấy chạy hơn mình vài năm, ngày bằng anh chị có lẽ mình cũng đã khác nếu duy trì được. Kết quả khả quan nhất của mình năm qua là HM Sub 2:00, chạy khoảng 700KM / 100 lần kể từ tháng 05/2020.

Mọi người cũng vậy, còn trẻ mà! Chạy thôi!

Phấn đấu một thời gian không xa sẽ là một Ironman 70.3.

Cảm ơn tất cả! Những người đã ở bên mình, giúp đỡ mình trên từng bước chân.