Chúc mừng sinh nhật tình yêu !

Hôm nay sinh nhật em, cũng là sinh nhật đầu tiên kể từ hồi quen nhau cho đến bây giờ mỗi đứa ở mỗi nơi. Vì dịch mà sinh nhật em anh cũng không ở bên cạnh em được. Tối qua đi làm về, tới đoạn Big-C dừng đền đỏ, nhìn thấy bạn dừng xe bên cạnh có bạn gái phía sau ôm chặt, cảm giác cũng thật lạ, có chút gì đó anh thầm nghĩ: “Nhìn họ thật đáng ghét”. Rồi anh nhìn xa về phía đường về nhà em mấy chục giây còn lại, gần mà xa, cũng không biết phải đợi đến bao giờ mới gặp được em.

Sinh nhật em anh đành phải gửi em một lời chúc xa vậy, chứ anh cũng không biết mình phải làm gì khác nữa.

Chúc em đủ mạnh mẽ để vượt qua những điều phiền toái ngoài kia,

Chúc em mãi hân hoan khi cuộc sống chẳng bao giờ là tuyệt vời cả,

Chúc em thật nhiều nụ cười trên môi mỗi ngày,

Chúc em có một sức khỏe để có thể làm tất cả mọi điều,

Cảm ơn em vì đã đến bên anh, điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời này vì đã hiểu, chung một dòng suy nghĩ với anh. Luôn yêu em!

10 / 09 / 2021 – Chúc mừng sinh nhật tình yêu của anh!

12:03AM cái lúc mà em đang thật nhiều suy nghĩ.

Loanh quanh một cuốn sách

Cũng đã lâu rồi kể từ ngày tôi dành thời gian đọc hết một cuốn sách nào đó, tôi là một người rất yêu thích sách, nhưng để đọc hết một cuốn sách lại không phải là điều dễ dàng đối với tôi. Có thể mọi người sẽ hỏi: “Như vậy mà gọi là yêu thích sách sao?”. Tôi cũng không biết phải giải thích như thế nào để mọi người hiểu điều đó, nhưng thật sự là tôi rất thích sách, tôi luôn muốn tặng những cuốn sách mà mình có cho những người mà tôi quý mến.

Tôi vẫn nhớ cuốn sách đầu tiên tôi tặng cho một ai đó, là một cuốn sách tôi tặng cho thầy giáo cấp 3 của mình sau khi tôi thi xong Đại học, còn những lần khác thì nó không giống việc tôi tặng sách cho lắm, mà là tôi cho họ mượn rồi nó vô tình biến mất. Từ hồi cấp 2 gần nhà có một hiệu sách, ở đó có đầy đủ các thể loại sách nâng cao, sách truyện … tôi thì vô cùng thích thú nhưng không có tiền mua, mà tôi thì cũng chưa bao giờ dám xin tiền bố mẹ để mua nó, nên tôi hay cùng những đứa bạn của mình ra đó mỗi khi chiều học về, hoặc những tiết học được nghỉ lại lãng vãng qua đó. Tôi sẽ nói ở đây một chuyện của riêng mình, nhưng nó cũng chẳng có gì quan trọng và bạn bè tôi thì cũng không ai mò tới cái blog vớ vẫn này của mình để đọc cả.

Hồi cấp 2, sau khi tôi thi trượt một trường chuyên của tỉnh, tôi đã không thèm ôn thi gì ở kì thi vào cấp 3 chung, tôi thản nhiên với chuyện đó. Kết quả là điểm thi Vật Lý của tôi rất tệ, sau lần đó bố tôi bắt tôi phải qua nhà chị Thắm để chị ý dạy bổ túc thêm cho, trước khi tôi bước vào lớp 10 vì bố sợ tôi lên cấp 3 không học được môn Vật Lý. Vào một trưa hè nóng nực, tôi đạp xe từ nhà lên nhà chị, ghé qua hiệu sách đó mua một vài cuốn sách trước, ngày hôm đó thấy một cuốn sách nâng cao hay. Nhưng tôi không dám bỏ tiền ra mua, vì chỉ xin tiền để mua mấy cuốn sách cơ bản với số tiền tôi được cho. Thế là tôi nảy ra ý định ăn trộm cuốn sách đó, tôi nhét cuốn sách ra cái túi sau lưng rồi đi ra trả tiền thì chỉ trả mấy cuốn sách cơ bản tôi chọn. Thế rồi người ta phát hiện, và rồi tôi bị bất x 3 tiền giá trị cuốn sách mà tôi lấy. Tôi thấy xấu hổ, thẹn vô cùng, nó ám ảnh tôi cho đến tận bây giờ về cái chuyện kẻ trộm sách. Sau lần đó, mãi một thời gian dài sau đó tôi mới dám quay trở lại cái hiệu sách đó vì sợ người ta nhớ mặt mình.

Sau này, khi đi học đại học tôi được bố mẹ trợ cấp cho hàng tháng mấy triệu, thế rồi vừa đóng tiền nhà, vừa là tiền sinh hoạt thì tôi cũng dùng nó để mua những cuốn sách mà tôi thích. Tôi cứ mãi mê mấy năm đầu đại học như vậy, giờ đi làm rồi tôi vẫn thích sách. Tôi còn quý những người có chung cái sở thích với mình, đặc biệt tôi có đứa cháu rất thích đọc sách, và rồi mỗi lần sinh nhật nó hay đơn giản là ngày mà nó thích đọc cuốn nào đó thì tôi sẽ sẵn lòng mua cho nó. Tôi tiếp xúc với nó từ ngày nó học lớp 3, cho đến bây giờ nó đã học lớp 11 rồi. Vẫn là một lãng tử mê đọc sách trong mắt của chú nó như ngày nào.

Mới bữa kia là sinh nhật của tôi, tôi cố tình thử một lần đòi sách từ mấy đứa bạn cấp 3 của mình, những đứa ít nhất là đã từng được tôi cho mượn sách. Chúng nó vẫn đơn giản là đặt tiki cho tôi một cuốn tùy chọn, những đứa bạn mà đang ở cách xa tôi vài trăm cây số. Giờ tôi vẫn giữ cái thói quen của mình với sách, vẫn cái tình cảm tôi dành cho từng cuốn sách như vậy. Tôi đã thử đọc nhiều chủ đề hơn, trong từng chủ đề mà tôi đọc tôi sẽ chọn lọc một vài giá trị thiết thực nó mang lại để thử vào cuộc sống của mình. Gần đây tôi đã đọc “Muôn kiếp nhân sinh – Quyển 1” để tôi thấy một góc nhìn nào đó về tâm linh, tôi tâm đắc một vài thông điệp mà tác giả để lại, nhưng tôi không thể đọc hết cuốn sách một lúc được, có những điều tôi thấy khó hiểu và không muốn nghĩ. Tôi thích sự cộng hưởng, suy nghĩ xung quanh các thông điệp của cuốn sách ở từng chương. Có thể do tôi chưa tìm hiểu nhiều về tâm linh nên tôi chưa hiểu được hết nội dung cuốn sách này.

Cuốn sách tôi hoàn thiện hôm nay là “Nhân tố Enzyme – Phương thức sống lành mạnh (Quyển 1)“, nó cũng vô tình kể từ ngày đầu tiên tôi đọc là hôm tôi và người yêu cùng nghe một chủ đề về cuốn sách này từ đâu đó, và thế là tôi quyết định đặt trọn bộ của cuốn sách này. Tôi tin tưởng những cuốn sách từ những người bác sỹ, từ những trải nghiệm thật sự từ người viết, chẳng hạn như cuốn sách “Vô thường – Bác sỹ Nguyễn Bảo Trung“, cuốn “Bạn nói gì khi nghĩ về chạy bộ – Haruki Murakami“. Về phần nội dung của cuốn sách thì tất cả sẽ nói về các nguyên tắc để bản thân sống lành mạnh, cách để bạn thực hành những nguyên tắc đó, làm thế nào để trẻ hóa cơ thể và minh họa bằng một cuốn truyện tranh riêng về người bác sỹ này trong vòng 30 năm không bị ốm.

Tôi không phải là một bác sỹ hay có kiến thức về y khoa, vậy nên tôi không đánh giá về kiến thức nó mang lại. Tôi thấy cuốn sách này vô cùng đơn giản để đọc, ai cũng có thể tiếp thu nó dễ dàng kiến thức từ cuốn sách. Song, tùy vào mỗi người mà có cách tiếp nhận các nguyên tắc đó khác nhau, đơn giản là phòng bệnh còn hơn chữa bệnh. Cuốn sách bắt đầu từ cơ thể có “enzyme diệu kì”, đó là enzyme nguyên mẫu của cơ thể, loại enzyme có thể chuyển hóa thành bất kỳ enzyme nào khác để giúp cơ thể trở về trạng thái bình thường. Chẳng hạn như bạn uống rượu và bị say, thì enzyme diệu kì sẽ chuyển hóa thành enzyme giải rượu để giúp cơ thể bạn có thể trở nên bình thường. Người uống rượu “tốt” là do enzyme diệu kỳ đã chuyển thành enzyme giải rượu nhanh, và cơ thể sẽ mất đi nhiều enzyme diệu kì. Một người khỏe mạnh là một người có nhiều enzyme diệu kì. Nghĩ đơn giản là như vậy, sống lành mạnh là sống làm sao để cơ thể có thật nhiều enzyme diệu kì.

Có những mặt của cuốn sách mình vẫn không thể biết dựa vào đâu mà tác giả cho là như vậy, ví dụ như uống sữa bò là không tốt, ăn sữa chua hỗ trợ cho cơ thể cũng là không tốt. Cái này không biết phải dựa vào đâu để chứng minh được nữa. Điều mình thích nhất là nên uống nhiều “nước tốt” cho cơ thể, khoảng 1,5 đến 2 lít nước và hạn chế uống các đồ uống khác; tập thói quen cho mình uống nước theo thời gian để tránh ảnh hưởng đến trào ngược dạ dày.

Để hiểu sâu hơn về các nguyên tắc thì tôi khuyên bạn nên đọc chi tiết cuốn sách này để có cái nhìn đúng về bản thân mình. Tôi ám ảnh nhất phần nói về “Tất cả các loại thuốc đều là thuốc độc“, thuốc vào cơ thể sẽ giúp cơ thể kháng lại cái A và nó sẽ ảnh hưởng tới cái B. Cách tốt nhất là nên đi khám bác sỹ định kỳ. Tôi thường rất dễ học và cảm nhận được những giá trị tích cực từ những điều tôi đọc được từ cuốn sách, còn những mặt khác tôi xem như đó là một góc nhìn để mình tìm hiểu thêm. Làm thế nào để cơ thể thật thoải mái, vì cuộc đời cũng chỉ có một lần nên sức khỏe về tinh thần và cơ thể thật quan trọng. Tôi đã thử nằm ở bệnh viện hơn một tuần vào năm học đại học, cũng đã chứng kiến người thân xung quanh ra đi vì bệnh tật, vì những thói quen không lành mạnh, cũng thấy sợ chết lắm nên tôi cũng biết rồi.

***

Vậy là hết một nửa ngày mùng 2/9 tại công ty rồi. Cũng thật may vì tôi cũng đã phấn đấu đọc hết được cuốn sách mỏng này. Chúc mọi người thật bình an và hãy sống thật khỏe, sống vui, sống có ích và sống lành mạnh hơn nhé!

Hà Nội, những ngày nghỉ lễ.

1h24 PM, 02/09/2021.

Các bạn có như mình không ?

Cuộc đời này thật lạ, nhiều khi vào WordPress cũng vui lắm, đơn giản chỉ là nhìn thấy cái biểu đồ này vẫn còn nhấp nhô, vẫn còn người xem blog của mình mỗi ngày. Nó đơn giản chỉ có vậy mà cũng khiến con người ta cảm thấy vui biết nhường nào!?

Kể thật cũng lạ, một người lười viết như mình, cũng ít chủ đề có thể bịa ra để mà viết như bao nhiêu người khác. Mọi thứ đều đến như một xúc cảm bất chợt thôi mới khiến bản thân có thể ngồi viết được. Không biết cảm xúc của mọi người khi vào cái blog của mình thì nó như thế nào, còn của mình nó là như vậy đó thôi!

Nhiều ngày cảm thấy chán chường.

tối 28/08/2021.

Bạn thân

Chào cả nhà, cảm ơn vì đã đọc bài viết của mình và mình thì cũng chắc chắn một điều cũng thường xuyên đọc bài của bạn trên WordPress này. Cảm ơn vì đã cùng đồng hành với mình!

Nhắc đến bạn thân, bạn nghĩ điều gì? Có thể bạn sẽ đang nghĩ xem bạn thân của mình là ai, đã bao lâu rồi mình chưa nói chuyện với họ, liệu thực sự đó đã là bạn thân hay chưa? Khi đặt câu hỏi đó cũng có nghĩa đó không phải là bạn thân của bạn nữa rồi.

Bạn thân của bạn có thể là người học cùng từ nhỏ, là cô bé hay chàng trai cạnh nhà. Với mình bạn thân là một trong những điều thật đặc biệt, trong quãng thời gian đi học thời trung học và phổ thông có một vài người mình cứ nghĩa đó là bạn thân, nhưng không phải. Hồi đó chỉ là một hi vọng hay một suy nghĩ đơn giản của mình thôi, họ không đi theo mình đến tận bây giờ. Đến bây giờ thì mình đủ hiểu để ai là bạn thân của mình, mình có một nhóm bạn thân, đều ở cùng một làng, học cùng một trường THPT nhưng khác lớp. Bọn mình bắt đầu chơi thân với nhau từ sau khi hoàn thành kỳ thi THPT quốc gia, trong đó có Nam và Dung thì hay đi học cùng mình từ ngày lớp 10 ở lớp học thêm rồi, riêng Linh thì không.

Cứ dần như vậy, bốn đứa mình chơi với nhau và rồi thân thiết hơn từ bao giờ không biết, mình biết ơn mấy đứa đó vì nhờ có mấy đứa nó mà cuộc sống sinh viên hay đến khi đi làm mình luôn có người để chia sẻ cuộc sống, luôn có một nơi để mình tìm về tâm sự. Mỗi người sẽ một khoảng thời gian thích hợp để kết bạn, và lúc chúng mình quen nhau cũng tuyệt vời như vậy, lúc đã đủ để nhận thức về nhau, đến giờ đi làm mình có một vài đứa bạn và mình thì vẫn trân trọng nhưng nhóm đó chỉ giúp mình công việc, vui chơi ở cuộc sống Hà Nội nho nhỏ thôi! Cùng chung sự nghiệp, cùng làm việc tại một nơi, và thực sự có thân không thì không thể đánh giá theo góc độ chia sẻ tâm tư, tám chuyện tất cả mọi chuyện trong cuộc sống được.

Quay lại với chuyện mấy đứa bạn thân cấp 3 của mình, chúng mình một năm chỉ gặp nhau được vài ngày Tết, tính thời gian thì không phải là nhiều nhưng nó vẫn luôn duy trì được tình cảm đó qua cuộc nói chuyện, gặp gỡ ở facebook. Những đứa làm khác công việc, khác thành phố nhưng vẫn luôn cùng nhớ về nhau, nhớ về tình bạn mà bọn mình đều đang có. Vì duyên mà gặp được mấy đứa, tới cái mức mà bố mẹ N còn bảo: “Nhà bác cũng giống như nhà cháu”. Đạt được điều đó thì còn gì phải nghĩ gì nhiều nữa, có những khoảng thời gian mình cũng trải qua cái cảm giác phải giấu diếm những cảm xúc, những sự việc mà mình va vấp phải. Nhưng cuối cùng mình vẫn luôn nghĩ rằng, bạn thân là những lúc mình chia sẻ có người lắng nghe, bên trong mình luôn có những ích kỉ cá nhân, có những lúc mình ghen tị với đứa này đứa kia nhưng giờ thì không bao giờ có cảm giác đó nữa rồi, mấy đứa chấp nhận được tính cách dở dở của mình, và ngược lại mình luôn vui vẻ với tính cách, những nguồn năng lượng mà mấy đứa nó đem lại cho mình. Với mấy đứa, mình có thể cho đi mà chẳng bao giờ nghĩ ngợi gì cả, với mình bốn đứa chỉ sau gia đình, tình yêu của mình thôi!

Trong cuộc sống với mình vẫn cần có những người bạn thân, để cùng chia sẻ và giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Đó là góc nhìn bên ngoài của mình, nhưng về thực tế bạn thân không ở đâu xa cả, bạn sẽ luôn có một người bạn thân ở trong chính gia đình của mình. Nơi mà mình luôn tìm về mỗi khi mình đi xa và trở về, bố mẹ vẫn luôn lo lắng cho mình nhiều nhất, hơn tất cả mọi thứ trên đời. Đừng buồn nếu bạn không có những người bạn thân thiết không phải ruột thịt vì không có họ mình vẫn còn gia đình. Có những thứ ngoài gia đình thì chẳng biết nó có thể tồn tại được mãi mãi hay không đâu, khi mà cuộc sống sau này không ai biết trước được. Với mình, mình luôn giữ gìn những tình cảm mà mình đang có và sẽ cố gắng để gìn giữ điều đó.

Cảm ơn vì cuộc sống này cho mình những người bạn thân như vậy, cảm ơn những người đã ghé qua, cảm ơn những người đã đi liền. Trong những tháng năm ở tuổi trẻ, có những mối quan hệ khác nữa, những giai đoạn mình phải tự bước đi và chấp nhận con đường chỉ có mỗi mình mình. Nhưng mình luôn tin chắc rằng, lúc đó là lúc mình cần hiểu bản thân mình hơn và những người bên cạnh mình hơn!

Cảm ơn vì chúng nó đang ở đây với mình ❤ Những người đã giúp mình hoàn thiện hơn, trở thành chính mình trong cuộc đời này!

Hà Nội, 12h09AM ngày 08/08/2021.

Đi chợ cùng bà

Trong lúc tôi đang đọc cuốn sách “Nhân tố Enzyme – Phương pháp sống lành mạnh” của Hiromi Shinya, đọc tới phần nói về các vấn đề về dạ dày, tôi chợt xúc động bởi sự vô tâm của chính bản thân mình đối với bố hay gia đình. Tôi chưa hề để ý tới sức khỏe của mọi người theo một cách đúng nghĩa, tôi chỉ biết sợ khi tôi mất đi một ai đó, như cái lần bà ngoại mất, cái lần bác tôi mất vì bệnh ung thư, hay cháu tôi qua đời do tai nạn.

Bố tôi là người bị đau dạ dày nhiều năm dòng, tôi chưa hề cảm nhận được cơn đau của bố dù chỉ một lần, tôi không biết cái cảm giác đó nó sẽ như thế nào nhỉ. Hơn 12 năm đi học, rồi đi học đại học, và đến bây giờ khi tôi đi làm, bố tôi vẫn không khỏi được cái bệnh đó, chỉ biết rằng bố thường uống thuốc để điều trị nó, và thuốc với bố như vật bất ly thân vậy. Nhà tôi không khác gì một cái hiệu thuốc thu nhỏ, chỉ cần bị cúm nhẹ, hay đơn giản là đau bụng thôi là cũng có thuốc để dùng tới rồi. Bố, người hay mua thuốc, mua một cách định kỳ ở những lần đi chợ hay đi sang thị trấn. Đợt gần đây, mẹ bảo bố tăng mấy cân liền, cũng mừng lắm vì tôi chưa bao giờ thấy bố mình béo lên cả, càng ngày càng gầy đi dù ăn uống ở gia đình tôi luôn được đặt lên hàng đầu. Đọc về chủ đề dạ dày, tôi phải chia sẻ nó với bố để cải thiện tình trạng, tránh lạm dụng thuốc và ăn uống hợp lí hơn mới được, dù về mọi mặt trong đời sống sinh hoạt tôi thấy bố rất tuyệt.

Quay lại cái tựa đề, những ngày nhỏ tôi thường đi chợ cùng với bà nội, cho đến bây giờ vẫn giữ được cái thói quen đó mỗi khi có dịp tôi về quê là tôi lại đèo bà đi chợ. Ôi tự nhiên tôi nhớ và thèm cái cảm giác đó quá đi … chưa bao giờ tôi mong đợi cái ngày đó như lúc này. Vì dịch, vì công việc là nhiều thứ khác nữa, cũng đã lâu rồi tôi chưa về. Mọi cuộc gặp gỡ với bà đều chỉ ở trên cái màn hình 14inch thu nhỏ. Nhớ những ngày đi chợ, việc đầu tiên là phải vào một quầy bán bánh giò (quê tôi gọi là bánh lá) để ăn trước đã, bà thường sẽ ăn một cái to, còn tôi thì sẽ ăn bánh rán như mọi khi, đến giờ tôi vẫn thích ăn bánh rán như thế. Ăn xong rồi hai bà cháu mới đi lòng vòng khắp chợ, dù có những hôm chỉ để mua một hai thứ, nhưng đó là cái tính của bà, không lượn thì lại thấy thiếu.

Ở quê tôi ở chợ không chỉ bán đồ gia dụng, rau thịt như những chợ khác mà bạn có thể gặp ở Hà Nội hay ở Sài Gòn, chợ quê tôi có bán cả thuốc nữa, thuốc tây y hay đông y đều có người bán ở một hai cái quầy nhỏ ngồi cạnh nhau. Bà tôi thường hay lấy thuốc của chị Tú, chị Tú là chị râu bên ngoại nhà tôi, là mẹ của đứa cháu mà tôi kể. Vậy là cứ định kỳ, thường cứ 5 hôm thì sẽ có một phiên chợ chính, nên vì thế thuốc được bán theo kiểu để phòng hơn là trị. Những người xưa cũ thường như vậy, dù gì sau bao nhiêu năm nhìn thấy thì mình nghĩ là như thế. Cái chợ ngày xưa nhỏ nằm ở phía dưới bờ đê nằm về phía con sông, những ngôi nhà mái ngói chia nhau để ngồi bán hàng ngày nào giờ cũng thay đổi hoàn toàn, tường bê tông cao chót vót, dùng tấm tôn che kín cả một khu chợ.

Chợt, một chút kí ức ùa về giờ tan tầm.

Hôm nay tôi lên công ty làm việc, vì một ngày trời rất oi nóng, làm việc ở nhà không thể nào tập trung được.

Hà Nội, 18h40 ngày 6/8/2021.

@Chúc mừng sinh nhật con lợn DunggDungg nhé!

chuyện nghe podcast

Từ những năm 2017 trở lại đây, các kênh Podcast càng ngày càng phát triển một cách chóng mặt, các chủ đề trong podcast cũng vì vậy mà trở nên phong phú, đa dạng và có nhiều sự lựa chọn cho người nghe hơn. Mình thì chỉ mới đây thôi mới nghe Podcast, từ cuối năm 2020 lần đầu nghe podcast tại Vietcetera của chị Thùy Minh, mà chủ yếu là mình nghe đi nghe lại cái tập nói chuyện với Hà Anh Tuấn thôi (https://www.youtube.com/watch?v=pbdc-mJ-a5w).

Cảm giác nghe Podcast nó giống với mấy chương trình ngày nhỏ mình thường nghe qua radio tần số 91,7MHz, kênh XoneFM huyền thoại một thời của biết bao nhiêu thế hệ. Thi thoảng cũng có những chuyên mục tâm sự mà chủ yếu là buổi tối và khoảng khung giờ 9h đêm. Nhớ những lúc dò sóng bằng cách cắm cái tai nghe vào điện thoại cục gạch, bật radio lên mở loa ngoài rồi ném điện thoại lên trên đình màn, dây tai nghe thả lòng thòng xuống dưới thì lúc ấy mới nghe được kênh, còn không thì chịu cứng, không tài nào mà nghe được ngoài những tiếng lè rè, sột soạt. Nó cũng như cái việc bạn phải đi xoay cái cần ang-ten cho bố của mình và hét to để bố mình xác nhận là nó được hay là chưa vậy đấy, chỉ cần lệch một tí là không thể nào mà nghe được.

Khi xã hội ngày một hiện đại, XoneFM và các kênh khác ở radio cũng dần đi vào quên lãng, thay vào đó người ta có nhiều cái mới, nhiều sự lựa chọn hiện đại hơn như Youtube, MP3, Spotify, Soundcloud, v.v. Bên cạnh đó nền tảng Podcast cũng phát triển lên như vậy, và mình phát hiện mình thích nó hơn Youtube, hơn bất kỳ nền tảng khác, mình chỉ có lắng nghe và lắng nghe thôi, mình không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ điều gì khác. Có những lúc mình nghe khi rảnh, có những lúc mình nghe cho vui tai để làm việc, và thi thoảng thì ngồi đâu đó mình cũng có thể nghe được, thật tiện nhỉ?

Có thể bạn đã được chia sẻ một danh sách các podcast thú vị, thì mình cũng note lại một số kênh mà mình cảm thấy tâm đắc đối với mình, là những podcast mà mình chú tâm nghe và cảm thấy giá trị nhất.

1 – THE PRESENT WRITER

“Cuộc sống ngoài kia thật bộn bề, ồn ã. Tại sao ta không dành ra đôi phút để hít thở sâu, lắng nghe và suy ngẫm về hiện tại? Hãy cùng để cuộc sống chậm lại một nhịp với The Present Writer podcast — một podcast về bài học cuộc sống, phát triển bản thân và Chủ nghĩa tối giản. Podcast được host bởi Chi Nguyễn, Tiến sĩ Giáo dục tại Mỹ, blogger, và tác giả “Một cuốn sách về Chủ nghĩa tối giản””

2 – VIETCETERA

“Vietcetera bắt đầu các series Podcast vào tháng 11 năm 2020. Những series đầu tiên bao gồm Vietnam Innovators, Have A Sip, Bít Tất,… Vietcetera vẫn đi tiếp trên hành trình đa dạng hóa nội dung âm thanh, với mục tiêu truyền tải giọng nói của một Việt Nam hiện đại.”

3 – THẦY MINH NIỆM

Những bài học về cuộc sống, những chia sẻ về cuộc đời, những gì mình nên làm và cần tránh để giúp bản thân trở nên một cách tốt đẹp hơn. Đối với mình kênh Podcast này như một dạng sách self-help, nghe rất hay và muốn làm nhưng để làm được thì lại rất khó, và đúng hơn không mấy ai làm được điều đó. Tuy nhiên, mình cần có những tâm thức như vậy, hướng tới những điều tốt đẹp vẫn tốt hơn.

4 – THAI PHAM

Kênh chia sẻ về đầu tư tài chính, học cách để quản lý tiền bạc và kinh doanh, ngoài ra anh Thái Phạm là một runner nên mình rất thích nữa.

5 – UNLOCK FM

Bàn về những ý tưởng, những sáng kiến.

6 – TÂM LÝ HỌC TUỔI TRẺ (lâu rồi không được update)

Mình nghe những lúc bổng cảm thấy vu vơ mà chẳng biết là mình đang nghĩ cái quái gì trong đầu nữa. Như một người trò chuyện cùng với mình thôi! Và rồi sau lúc đó mặt trời lại lóe rạng thôi, sẽ chẳng có vấn đề gì xảy ra nữa cả. Rồi mình sẽ lại trở lại là chính mình ngay thôi!

Trên đây là một trong nhiều kênh mình đã nghe và mình cảm thấy thích thú với nó. Các bạn nghe thử xem sao nhé! Nếu có kênh nào đó mà bạn nghe cảm thấy hay có thể chia sẻ với mình ở bên dưới nhé! Biết ơn bạn rất nhiều .

Động lực nào để bạn viết?

Mình vẫn luôn tự hỏi tại sao mọi người có thể viết thường xuyên và đều đặn đến như vậy. Phải chăng họ có nhiều điều muốn được nói ra cho mọi người hiểu, hay đơn giản là họ có nhiều điều để chia sẻ ra bên ngoài, có người thì vì công việc mà phải viết nhiều.

Còn bạn, động lực nào để bạn thích viết đến như vậy ?

chuyện về quan tài của bà ngoại

từ nhỏ tôi đã thích lên bà ngoại chơi, đơn giản vì chơi trên bà ngoại thật thoải mái, được ăn nhiều thứ mà mọi người cho bà rồi bà lại để phần cho mình. ai cũng thế nhỉ, hồi nhỏ thích một ai đó đơn giản vì được cho ăn mà cảm tình, đến cả tình bạn cũng vậy, đơn giản và thật dễ hiểu. tình cảm của tôi dành cho bà nhiều lắm, tôi chưa bao giờ biết so sánh với điều gì cho đủ, trong thâm tâm tôi bà thật tuyệt vời và lớn lao, hình ảnh về bà mãi mãi là như vậy.

hồi nhỏ tôi quen với chiếc quan tài để ngay trong phòng bà, bà có một cái quan tài gỗ cũ kỹ, ở đó chứa cả một thế giới, bà để đồ quần áo cũ, bà để đồ ăn trong đó nữa, thường sẽ là sữa, hoặc là cái gì đó bà muốn giấu thật lâu. hồi đó, tôi không biết gì ngoài ăn nên cũng chẳng bao giờ quan tâm và đụng tới nó và cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hỏi lại mẹ hay bất kỳ ai về chiếc quan tài đó. cho đến khi tôi đọc một bài viết cùng chủ đề và tôi chợt nhớ ra, và thế là tôi viết những dòng này dựa vào cái chợt của chính mình. nhiều khi nó luôn bên cạnh mình như vậy nhưng mình có mấy khi nghĩ lại hay nhớ về nó.

tôi đã nhìn thấy nó cả một thời học sinh của tôi, có lẽ vì thế mà nó cứ nằm trong trí óc tôi mãi như vậy, nhớ đầu giường có hộp trầu của bà, và bên cạnh cánh cửa nó cứ nằm chễm chệ ở đó suốt ngày qua ngày. tôi vẫn nhớ hồi đó thằng cu Anh hay chui vào đó lấy sữa đậu nành của bà uống. nhớ những lần bà che chắn cho nó khỏi bố nó sau mỗi lần trốn học đi chơi game, hay mỗi lần trốn đi đâu đó mà không xin phép. cái quan tài đó tôi cũng không nhớ rồi nó cũng biến mất từ bao giờ, cũng bởi ngày bà ngoại mất thì cũng không dùng nó, trong trí nhớ của tôi thì nó cũng lạc mất đi đâu từ bao giờ.

ngày trước mỗi lần nghĩ tới người thân mến của tôi đã qua đời, tôi thường buồn vì nhớ, vì tình yêu của tôi dành cho người đó, vì tôi chưa đủ quan tâm, hay là quán yêu thương và muốn níu giữ người đó ở lại. giờ thì cảm xúc có vẻ chai lì hơn, tôi cầu mong cho người đã mất ra đi thật thanh thản…

một câu chuyện lạ kì nhỉ!

hanoi, đêm 03/07/2021.

chuyện hiến máu (1)

Cũng đã lâu rồi kể từ ngày mình đi hiến máu gần nhất, những ngày gần đây đâu đâu cũng thấy tin ngân hàng dự trữ máu quốc gia đang thiếu máu do tình hình Covid. Có hẹn với anh Khánh là hôm nào đi hiến máu rủ em đi cùng, anh Khánh làm cùng công ty với mình, cùng chạy bộ, và cùng nhiều thứ khác nữ. Là hữu duyên nên anh em gặp nhau và mới biết nhiều cái điểm chung như thế. Hôm 14/06 là ngày hội dành cho những người đã, đang và sẽ tiếp tục hiến máu – Ngày quốc tế tôn vinh những người hiến máu, anh rủ mình đi hiến nhưng vì bận nên hôm đó mình không đi được. Tự nghĩ thôi để hôm nào rảnh rồi đi sau vậy! Thường thì mình cũng thích đi hiến máu vào mấy ngày kỉ niệm, ngày hội của Viện huyết học và truyền máu trung ương, cái không khi những ngày này sẽ khác hơn những ngày đi hiến máu bình thường, dù sao thì cũng không sao cả :)))

Hai hôm sau ngày đó, sau khi xong task công việc ở công ty, hôm đó trời cũng đỡ nắng hơn mọi khi, lúc đó cũng đã 7h tối rồi, đứng lên đi về tự nghĩ:

À nay mình không phải đi dạy, đi qua viện hiến máu vậy! Ừ thì đi thôi!“.

Mình thường có những quyết định trong thoáng chốc như vậy, tự thấy mình lúc đó xong việc rồi, giờ cũng chỉ đi về nên thôi qua viện hiến máu cũng mất có một tí thời gian mà lại được việc mình định làm từ lâu rồi.

Viện giờ đó vắng bóng người, cũng chỉ có một hai người hiến máu, mình là một trong số đó, mình mình một khu, không đụng chạm ai. Nay đọc được một số bài viết từ mọi người về việc hiến máu nên mình cũng mới viết bài này ra đây.

Hồi sinh viên mình ở trong Hội thanh niên vận động và hiến máu Hà Nội, cũng tham gia các lớp đào tạo của hội, cũng là thành viên tích cực ở trường rồi chị Thanh, anh Panda (anh Tùng) bảo đi học và đi thi lên hội. Nhưng mình không muốn tham gia nhiều quá ở trên hội, tính mình cũng nhút nhát nên mấy cái thi cử trước đám đông mình không thích. Cũng từ cái việc phải đi thi, xong rồi các em khóa sau bắt đầu tham gia nhiều hơn, và mình thì cũng chìm xuống, bắt đầu ít sinh hoạt và rồi nghỉ hẳn. Hội đó mọi người thường dùng từ rất ngắn đó là “hội máu”, hội máu cho mình quen một số người bạn ở thời đại học, giúp quãng thời gian đầu của thời sinh viên trở nên vui nhộn và nhiều kỉ niệm hơn, nhưng cho đến hiện tại thì mình cũng không còn liên lạc với ai nữa, ngoài chị Thanh Thanh – người chị dẫn dắt và là trưởng nhóm của mình.

***

Tính đến hiện tại thì mình cũng mới chỉ hiến máu 5 lần thôi, nhưng tất cả 5 lần hiến máu mình đều nhớ rất rõ. Lần 1 mình hiến máu ở trung tâm văn hóa quận Hà Đông, đó là thời gian đầu mình tham gia hội máu. Lần 2 mình hiến máu tại lễ hội Xuân Hồng – Chủ nhật đỏ năm 2015. Lần 3, là một ngày đẹp trời đi học về trên đường gặp xe hiến máu lưu động ngay cạnh siêu thị và mình đã tham gia hiến máu. Sau lần đó là một quãng thời gian dài mình không hề quan tâm tới việc hiến máu, không hề đọc tin tức gì liên quan tới hiến máu nữa luôn. Mình bắt đầu vào guồng quay của những năm cuối đại học, của những kì thi mình tham gia, của việc đi thực tập từ sớm cho đến khi đi làm. Cuộc sống cứ thế cho đến khi mình nhảy việc, sang một môi trường mới, có những người đồng nghiệp mới và chính họ đã cho mình biết rằng:

“Ừ, lâu lắm rồi mình không hiến máu nhỉ ?”.

Từ bài kêu gọi của chị GiangPH (phòng hành chính) chia sẻ trong group công ty, từ một người anh mới quen (anh Khánh) thế là hai anh em rủ nhau những ngày cuối năm đi hiến máu ở viện vậy. Xong rồi mình cũng đi vào đúng ngày 31/12/2020, với mình nó là một điều gì đó thật mới mẻ cho một thời gian dài. Có những đứa trẻ, những con người ở viện vẫn đang khổ sở vì những căn bệnh về máu, mình hạnh phúc hơn, may mắn hơn vì mình không mắc phải những căn bệnh đó. Thì thôi, cùng sẻ chia giọt máu ấm này, hi vọng có thể cứu được ai đó trong cuộc đời mình.

Bạn nhìn ảnh dưới có thể thấy, và để thấy rằng hiến máu sẽ chẳng sao cả, sẽ giúp mình được nhiều điều hơn. Bạn có thể đăng kí tài khoản để theo dõi ở đây: https://www.hienmau.vn/DonateBloodWeb/BloodBank/Registration/DefaultReg.aspx hoặc tải ứng dụng Hiến Máu ở trong CH Play, Appstore nữa nhé!

5 lần hiến máu của mình.
  1. Hiến máu đem lại cho người hiến cảm giác tự hào và hạnh phúc vì hành động của bạn có thể cứu giúp tính mạng của ai đó. Phần máu bạn hiến được tách thành nhiều thành phần theo nhu cầu của bệnh nhân. Các thành phần đó có thể được truyền cho những người nhận khác nhau.
    Tự tin vào sức khỏe của bản thân: Hiến máu là biểu hiện chứng tỏ sức khỏe tốt, chất lượng máu tốt; niềm tin đó rất có lợi cho người hiến máu.
  2. Mỗi lần hiến máu, người hiến máu sẽ được kiểm tra sơ bộ về sức khỏe: khám sức khỏe, đo huyết áp, nhịp tim… và được xét nghiệm trước hiến máu. Và sau hiến máu bạn có thể chọn gói quà xét nghiệm để theo dõi tình trạng sức khỏe của gan, tim mạch … một cách kỹ càng về các chỉ số hơn. Một người hiến máu chắc chắn sẽ được kiểm tra các bệnh virus viêm gan B, viêm gan C, HIV, giang mai; người hiến máu được biết những kết quả xét nghiệm này.
  3. Mỗi ngày trong cơ thể có khoảng 200 – 400 tỷ hồng cầu chết tự nhiên và được thay thế bằng hồng cầu mới. Lượng huyết sắc tố bị tiêu hủy sẽ giải phóng ra một lượng sắt, một phần tái hấp thu tạo máu mới, một phần thải ra ngoài và một phần tồn tại trong cơ thể, là kho dự trữ.
  4. Mỗi lần hiến máu là cho đi, mất đi hồng cầu, tiểu cầu, đường huyết, sắt, cholesterol … nhờ đó hiến máu giúp thanh thải và giảm gánh nặng thoái hóa cho cơ thể. Giúp cơ thể có “sức ép” để sản sinh ra các thành phần mới, kích thích tủy xương tăng sinh máu.
  5. Khi cơ thể nhiều sắt trong máu làm thúc đẩy quá trình ô xy hóa cholesterol. Thời gian dài sẽ lắng đọng ở lớp dưới nội mô mạch máu, làm tăng nguy cơ đột quỵ và tim mạch.
  6. Hiến máu giúp đốt cháy khoảng 650kcal / 450ml. Mình thì chưa bao giờ được hiến nhiều như vậy! Chắc cơ thể không đủ nên chỉ số này mình không quan tâm =D Một lần chạy bộ của mình đốt cháy có khi còn nhiều hơn ^^
  7. Mỗi lần hiến máu là một lần bạn dự trữ máu của mình vào ngân hàng máu quốc gia. Nếu chẳng may một ngày bạn cần sử dụng tới máu, những tờ giấy chứng nhận sẽ giúp bạn nhận lại lượng máu bạn đã hiến trước đó mà không hề mất bất kì chi phí nào cả.

Khi bản thân bạn còn sức khỏe, hãy thử một lần đi hiến máu đi. Điều đó giúp bạn có cái nhìn khác về việc hiến máu nhân đạo, tăng cường sức khỏe. Mình tự nhận thấy ở Việt Nam chính sách cho người hiến máu nhân đạo vẫn có, họ quan tâm tới người đi hiến máu. Trước khi hiến máu bạn sẽ được mời uống nước, kiểm tra và hỏi han, sau khi hiến máu bạn sẽ được mời ăn nhẹ và nhận 50k tiền bệnh viện hỗ trợ bạn đi lại. Ở góc nhìn tích cực mình thấy điều này hơn rất nhiều các nước khác, cơ bản con người Việt vẫn luôn giàu tình cảm và sự sẻ chia.

Mỗi lần hiến máu bạn sẽ nhận được túi đựng máu của riêng mình như thế này, họ sẽ giữ máu của bạn ở túi này một cách an toàn. Máu của bạn sẽ phải qua các bước lọc tách các thành phần của máu một cách riêng biệt, sau đó mới được đưa tới những nơi cần. Máu bạn hiến đi có thể sẽ được chia sẻ cho rất nhiều người bởi có những người cần hồng cầu, có người cần tiểu cầu, có người thì cần huyết tương …

Blood Bag

Cuộc sống ngày nay với sự phát triển của vô vàn thứ, khiến cho sức khỏe con người cũng gặp nhiều vấn đề hơn. Chỉ cần nhìn xung quanh cuộc sống, đâu đâu cũng thấy người bị ung thư, có những người thì lúc phát hiện cũng không còn kịp nữa. Bản thân mình nhìn thấy nhiều trường hợp như vậy nên mình vẫn luôn nhìn thấy giá trị tích cực của việc hiến máu. Mình không muốn giải thích nhiều về những câu hỏi ngoài lề khác, đơn giản chỉ khi trong thâm tâm bạn nghĩ rằng bạn sẽ đi hiến máu thì khi đó bạn mới đi được thôi. Người động viên bạn chỉ có duy nhất bản thân bạn!

Đọc những bài viết của bạn bè, một vài bloger về việc hiến máu giúp mình có tinh thần dành chút thời gian viết bài viết này.

Chúc bạn nhiều sức khỏe và bình an!

Hà nội, 23/06/2021.