Bảo vệ: H

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Advertisements

Tạm biệt 2018.

38612129_1803884989693919_7297709529704169472_n

Nghĩ đi nghĩ lại, sau nhiều lần đặt bút ngẫm nghĩ, rồi cũng viết vài dòng vào blog của mình nhưng không thể nào public được thì mình vẫn cố gắng viết để những năm về sau có thể nhìn lại mình của những năm tháng tuổi trẻ đã đi đến đâu và học được những gì. Năm 2018 với mình có rất nhiều chuyện xảy ra, và cũng là năm mình nghĩ mình học được nhiều nhất, những giá trị vô cùng quý giá từ cuộc sống và những người xung quoanh mình.

Với mọi người năm 2018 đã qua là một năm như thế nào ? Với bản thân mình thì năm nay là một năm hạnh phúc đối với mình, đầu năm thuận lợi, cuối năm cũng thuận lợi dù quoãng thời gian giữa đầu và cuối nó có nhiều cái chông chênh lắm. Đầu năm kiếm việc dù mới bắt đầu năm cuối đại học, quen được nhiều người, đi được nhiều nơi và học hỏi được nhiều thứ từ những người xung quoanh ở công ty cũ. Điều khiến mình lưu giữ nhiều nhất là mình được trải nghiệm, được làm việc với những người có kinh nghiệm, từ các cơ quan nhà nước đầy oái oăm cho tới những công ty bên ngoài đầy rẫy khó chịu. Năm 2018 chấm dứt hành trình chinh phục cuộc thi SV với ATTT của mình, thành tích đạt được cũng như mong đợi, đó là một sự cố gắng rất nhiều của mọi người. Kể từ khi không còn được tham gia cuộc thi này nữa, bản thân cũng không dành nhiều thời gian cho nó nữa. Chơi ít hơn, đi tìm những thứ khác để học hỏi nhiều hơn.

Còn cuối năm thì trước Tết phỏng vấn rồi cùng pass luôn, và ở đây chắc sẽ là nơi mình học được nhiều điều và cũng là nơi bắt đầu cho công việc chính thức của mình. Hi vọng sẽ gặp được nhiều người và học được nhiều điều từ nơi đây.

***

Năm 2019 sẽ là một năm đầy hứa hẹn với mình, có nhiều điều mình phải làm hơn, phải đạt được một cái cert, học một khóa học. Mình không còn nhiều những toan tính, mình tìm cách chi tiêu hợp lí hơn, làm sao để khỏe mạnh, học được nhiều hơn và tiết kiệm cho sau này được những gì. 2018 mình đọc rất ít, nghe cũng rất ít và mình sẽ nhắc nhở bản thân sẽ đọc nhiều hơn, nghe nhiều hơn để tăng những kỹ năng mềm của mình lẫn hiểu biết của bản thân. Không biết mình còn trẻ con hay đã già đi, hay chỉ đơn giản ở cái tuổi trưởng thành như bao người khác. Năm nay mình không như năm trước nữa, mình sẽ không đặt mục tiêu cao về những gì được và mất, cái gì mất thì để nó mất đi, cái gì được thì mình nắm giữ chặt lấy nó. Cho dù cái được và mất thì nó đều in dấu trên con đường mình bước đi, quan trọng vẫn là mình học được gì từ đó – những giá trị không thể viết thành lời, nó khiến mình cần phải suy nghĩ và cảm nhận nhiều hơn.

Tất cả sẽ làm nên tính cách kiên cường và mạnh mẽ hơn.

Tạm biệt 2018.

Hà Nội, ngày 31 tháng 01 năm 2019.

9h31AM – CMC INFOSEC

 

 

Chào 2019.

Hello all,

Hello 2019.

Cảm ơn 2018 rất rất nhiều.

Năm 2018 là một năm nhiều cung bậc cảm xúc của mình, vui có, buồn có, giận hờn, hạnh phúc, sung sướng và tự hào, tất cả đều xen lẫn với cảm xúc của người khác.

Năm 2018 cho mình một tình yêu đẹp, mình hứa sẽ luôn chân thành và cố gắng vun đắp tình cảm đó.

Năm 2018 mình chưa ra trường nhưng đã có nhiều thời gian đi lf và trải nghiệm từ các mảng khác nhau. Đầu năm từ 02/01 đến tháng 6 làm việc tại Savis (lương cũng chả được mấy đồng, chưa đủ tiền xăng cho thời gian đó đi lại), rồi phải chia tay Savis để sang VCCORP thực tập hai tháng và ngày 11/12 thì mình đã thử việc tại CMC Infosec rồi.

Vì thế năm 2018 trôi qua nhanh đối với mình, cho mình nhiều điều ý nghĩa. Ở SAVIS có những người anh, người bạn chân thành. Cảm ơn các anh vì những hôm nhậu sau ngày dài làm việc bên hồ Trần Duy Hưng; những hôm liên hoan bét nhè sau những trận bóng đá đầu năm của đội tuyển Việt Nam.

Ngày đầu đi làm xe không có, tiền bạc cũng không, một thằng nhân viên quèn nhưng giàu lòng nhiệt huyết và máu lửa. Không muộn ngày nào, luôn là người đến sớm mỗi ngày cùng là người ra về thật muộn. Ngày chia tay SAVIS cũng là ngày như vậy, thật ý nghĩa với mình dù giờ đây mình đã tìm về nơi khác.

Cuối năm một nghề cuối năm một nghề, nhưng dù sao vẫn có nghề và nghề hiện tại đúng là cái chuyên ngành của mình hơn. Đúng là một mảng trong CTF luôn dù mình ít chơi mảng này.

Nói về CTF thì năm 2018 là năm kết quả tốt đối với mình. Giải Ba từ cuộc thi CTF của học viện tổ chức, giải KK từ VNPT Secathon với kì thi đầy dẫy thị phi, giải Ba cuộc thi Sinh viên với An toàn thông tin 2018. Một kết quả không phải quá giỏi nhưng mình cũng tự hào về điều đó, những gì mình cùng mọi người trong đội đạt được. Cảm ơn tất cả đã gánh mình :))

Năm 2018 một năm đầy biến đổi của thời tiết, khí hậu cũng khiến mũi mình như dở hơi, dù trộm vía họng mình vẫn ổn. Một năm rượu chè be bét dù mình không tới mức uống xong không biết gì và mình thì luôn kìm chế được mấy thứ đó.

Năm 2018 đi dạy không được nhiều, học sinh không hợp tác với mình, có khi gặp phụ huynh thật dị, cuối năm gặp đúng bạn lớp 7 thì chăm học, học quá siêu đối với mình rồi mà vẫn cần cày cuốc những bài siêu khó. Mình sẽ giúp bạn ấy tới Tết âm thôi, đó không phải mẫu người mình thích dạy cho lắm. Cảm thấy cả hai đều thật mệt mỏi !!!

Còn gì nữa nhỉ, mình sẽ edit sau khi ra khỏi chăn.

Chúc năm mới tất cả sức khỏe, hạnh phúc, an lành. Chẳng mong gì nhiều hơn thế 😍.

Thanks 2018.

Thanh Hóa, ngày 31 tháng 12 năm 2018.

Lúc nửa đêm |23122018

Từ lúc đi về tối hôm qua cùng với em từ Tịnh Coffee tự nhiên mình cảm thấy buồn ngủ rồi, nhưng vẫn không thể chạy đi ngủ ngay được. Và thật may là tối qua chị không nấu cơm thế nên cũng không phải rửa bát, ăn hết túi gà cay xé chị mua ở hội trợ một mình rồi chạy vào giường lăn luôn. Chợp mắt được hai tiếng lại tỉnh, nhận một tin nhắn: “Anh ngủ đi” và thế là mắt nhắm lúc nào không hay. Rồi lúc sau lại tỉnh và mình bắt đầu thức từ đó, bật dậy và nghĩ rằng mình phải viết điều gì đó thôi. Nhưng vì lượn lờ lại không thể nào viết hoàn chỉnh bất cứ gì, chỉ ngồi scan mấy site công việc rồi để đó cho nó chạy và đi ngủ. Giờ tới công ty được một tiếng rồi, cả phòng còn mỗi ba người (mình, Văn và anh Đức), các anh chị đều đi sang khách hàng làm trực tiếp.

Nhắc tới công việc thì mình vừa làm một công việc mới, ở một công ty mới, với rất nhiều những thứ mới mẻ, năng động, … Mình bắt đầu công việc từ ngày 11/12/2012 tại Công ty cổ phần An ninh An toàn thông tin CMC (thuộc tập đoàn CMC – Cháy Mà Có). Trước đó đi phỏng vấn với một tâm lí chẳng có gì để mà mất khi mà chưa ra trường, bằng cấp không có, nên khi ông bạn ở lớp đại học chữ to post lên group nhóm lớp giới thiệu thì Văn nó inbox rủ mình đi; CV thì chưa viết hay sửa cẩn thận lại gì từ ngày đi làm ở SAVIS và VCCorp cả. Nó rủ cái hôm đó mình đi sửa luôn CV với thành tích mới vừa được công nhận là giải bé bé SVATTT 2018; xong rồi nộp CV thì được gọi phỏng vấn vào ngay hôm sau luôn, thế là đi phỏng vấn và được nhận thử việc luôn rồi. Trước khi đi làm thì mình cũng phân vân, hỏi em, hỏi mẹ, … thôi thì cứ đi làm thôi. Sau tất cả suy tư thì mình quyết định đi làm tại đây. Như một khởi đầu của tuổi trẻ của mình vậy :)) Nó cũng có thể là nơi mình làm lâu dài hoặc cũng có thể là nơi in nhiều kỉ niệm những ngày đầu đi làm. Cuộc sống còn dài, tương lai còn phía trước nên mình cũng không vội vã làm gì.

Dự định sắp tới của mình cho năm sau là sau khi lấy bằng mình sẽ đi đăng kí học cao học tại một trường đại học trong nước, có thể là Học viện Kỹ thuật Mật mã hoặc ĐH Công nghệ HN. Sẽ tham khảo thêm ý kiến của Thầy và mọi người về vấn đề này. Mình và em cùng học lên nhưng hai công việc khác nhau, đó là mục đích đầu bọn mình cùng hướng tới. Trước mắt là như vậy dù biết chắc chắn còn nhiều khó khăn đang phía trước, nhưng mình tin cả hai cùng vượt qua được.

***

Xong rồi để máy đó, leo lên giường replay một bài hát cho tới lúc tỉnh dậy sau giấc mơ về bà ngoại. Rồi sau đó mình khóc, còn bây giờ thì không thể nhớ giấc mơ đấy như thế nào nữa. Chỉ biết là mình được gặp bà ngoại thôi !!!

 

 

 

Chín thói quen xấu cần bỏ nếu muốn theo ngành CNTT.

Lời đầu: Bài viết được thực hiện từ năm 2012 bởi một người anh lớn trong cộng đồng bảo mật Việt Nam. Mặc dù giờ đã là 2016 tức là đã 4 năm trôi qua nhưng qua đó vẫn còn có rất nhiều điều đáng để suy ngẫm và nhìn lại.

Chín thói quen xấu cần bỏ nếu muốn theo ngành CNTT.

Nguồn: Facebook anh Hoàng Ngọc Diêu https://www.facebook.com/notes/hoàng-ngọc-diêu/ch%C3%ADn-thói-quen-xấu-cần-bỏ-nếu-muốn-theo-ngành-cntt/408657312489915?pnref=story

 

1. Không chịu đọc tài liệu trước khi dùng:

Đây là một trong những thói quen tệ hại nhất nhưng lại thường gặp nhất. Có lẽ thói quen này nảy sinh từ tính thân thiện của “giao diện đồ hình” (GUI) khiến cho người dùng bồi đắp thói quen mò mẫm mà không cần đọc hướng dẫn nhưng cũng sử dụng được máy. Việc này không có gì đáng ngại đối với người dùng (rất) bình thường. Tuy nhiên, nếu bạn có ý định theo đuổi ngành CNTT một cách nghiêm túc thì hãy bỏ ngay thói quen tai hại này bởi vì đây là rào cản lớn nhất cho sự phát triển. Kiến thức vững chắc không phải… mò mà ra. Tài liệu hướng dẫn không phải vô cớ mà được viết ra.

2. Đọc lướt:

Đây cũng là một thói quen tệ hại và phổ biến không kém. Ngay trên những diễn đàn, với những ý kiến và chỉ dẫn bằng tiếng Việt rất cô đọng, rành mạch và dễ hiểu nhưng vẫn có quá nhiều người chỉ đọc lướt để rồi quay lại tiếp tục thắc mắc. Đây là thói quen cực kỳ nguy hiểm bởi vì nó rèn cho trí não thói quen đọc lướt. Việc này dẫn đến chỗ kiến thức thu thập một cách hời hợt, tạm bợ và chắp vá. Nếu những ý kiến bằng tiếng Việt rất cô đọng, rành mạch và dễ hiểu nhưng vẫn không chịu khó đọc kỹ và suy gẫm thì việc tham khảo, tổng hợp các sách tiếng nước ngoài gần như là vô khả thi.

 

3. Bắt chước mà không suy nghĩ:

Khi bắt đầu làm quen với những thứ trong ngành CNTT, cách dễ nhất là bắt chước làm theo từng bước. Nếu cứ nhắm mắt làm theo nhưng không hề suy nghĩ lý do tại sao mình làm như vậy, không thử đặt câu hỏi những gì xảy ra đằng sau những “bước” ấy thì không chóng thì chày sẽ tạo cho mình một thói quen tai hại: bắt chước không suy nghĩ không tư duy như một cỗ máy. Từ chỗ làm theo từng bước có sẵn mà không suy nghĩ đến chỗ biến thành thói quen thì khả năng nhận định và tư duy sẽ bị thui chột. Chẳng những vậy, thói quen này kiềm hãm sự thẩm thấu kiến thức xuyên qua hàng loạt những câu hỏi. Tự đặt câu hỏi chính là cách buộc trí não mình làm việc và là viên đá đầu tiên để dấn thân vào chỗ phát triển trí tụệ.

 

4. Sợ khó:

Sợ khó tưởng chừng quá thông thường trên mọi lãnh vực nhưng trong lãnh vực CNTT thì thói quen “sợ khó” là thói quen giết chết ngay bước đầu làm quen và phát triển. Chẳng có ngành nghề thực thụ, đòi hỏi trí tuệ mà lại dễ dàng hết. Thói quen “sợ khó” biểu hiện từ chuyện đơn giản như học ngoại ngữ (để có thể tham khảo thêm tài liệu ngoại ngữ) cho đến chuyện tự mình đối diện với những khó khăn trong khi trau dồi kiến thức và kinh nghiệm. Thói quen này lâu dần ăn sâu và dẫn đến chỗ không muốn và không thể giải quyết được điều gì nếu chỉ cảm thấy có trở ngại. Nên tránh xa câu này: vạn sự khởi đầu nan, gian nan bắt đầu nản.

 

5. Viện cớ:

Quá trình tích lũy kiến thức luôn luôn có những khó khăn và trở ngại. Nếu chính bản thân mình không tự kỷ luật và tự nghiêm khắc thì chẳng còn ai trên đời này kỷ luật và nghiêm khắc giúp mình. Từ chỗ không kỷ luật và không nghiêm khắc, chỉ cần một thời gian rất ngắn có thể dẫn đến sự đổ vỡ, sợ hãi, chán nản và để bào chữa cho sự đổ vỡ thường là những viện cớ. Viện cớ chỉ để ẩn nấp sau cái cớ nhưng sự thật sụp đổ vẫn tồn tại. Tránh xa những câu như “nhà em nghèo”, “hoàn cảnh khó khăn”, “vì em là newbie” mà nên biết rằng vô số những người khác cũng như mình và thậm chí còn khó khăn hơn mình. Nên nhớ rằng, ngay khi dùng cái cớ để viện thì lúc ấy mình đã chính thức thất bại rồi.

6. “Đi tắt đón đầu”:

Trên đời này chẳng có loại tri thức đích thực nào hình thành từ “đi tắt” và “đón đầu” cả. “Mì ăn liền” có cái ngon của nó nhưng chính “mì ăn liền” không thể hình thành một bữa ăn thịnh soạn và đầy đủ. Tri thức đích thực cũng như thức ăn, nó cần điều độ, liều lượng và thời gian để… tiêu hoá. Tư duy và thói quen “đi tắt” luôn luôn dẫn đến những lổ hổng khủng khiếp trong kiến thức. Những lổ hổng ấy xem chừng không nhiều và không quan trọng khi kiến thức còn ít ỏi và nhu cầu công việc còn sơ khai. Tuy nhiên, một khi đối diện với những khó khăn và phức tạp trong công việc và trong đời sống thì những thứ “đi tắt đón đầu” là nguyên nhân sâu xa của những đổ vỡ và thất bại. Hãy nhớ: đừng đi tắt và đừng đón đầu bởi vì chẳng có cái đường tắt nào trong hành trình đi tìm tri thức.

 

7. “Nghe nói là…”

Cụm “nghe nói là…” là một cụm phổ biến đến độ chóng mặt. Bất cứ một ngành khoa học hay có liên quan đến khoa học không thể dựa trên “nghe nói” mà luôn luôn cần dựa trên các bằng chứng khoa học và những bằng chứng ấy cần chính xác và cụ thể. Chính vì có thói quen “nghe nói” mà đánh rớt những cơ hội tìm tòi và kiểm chứng; những cơ hội quý báu để trau dồi kiến thức và kinh nghiệm. Cái gì không rõ thì nên tìm tòi và đừng “nghe nói” mà phải được thấy, được phân tích và được kiểm chứng. Không bỏ được thói quen này thì cách tốt nhất đừng bén mảng gần bất cứ ngành khoa học nào vì chỉ chuốc lấy sự thất bại và lãng phí.

 

8. Niềm tin và hy vọng:

Trong khoa học, khi nói đến kết quả và sự kiến tạo hoặc thậm chí con đường đi đến sự kiến tạo và kết quả thì hoàn toàn không có chỗ cho “niềm tin” và “hy vọng” một cách mù mờ. Thói quen “restart” lại máy hay “restart” lại chương trình với “hy vọng” nó sẽ khắc phục sự cố đã trở thành thói quen cố hữu. Nếu không có điều kiện thay đổi nào khác thì có “restart” một triệu lần và hy vọng một triệu lần thì kết quả vẫn y hệt nhau. Đừng “tin” và đừng “hy vọng” vào sự thay đổi của kết quả nếu như chính bạn không kiểm soát và thay đổi để tạo thay đổi trong kết quả. Tất cả mọi hoạt động từ lập trình cho đến quản lý hệ thống, quản lý mạng, bảo mật, reverse engineering…. thậm chí đối với người dùng bình thường, khi kết quả không như ý, sự điều chỉnh là điều cần thiết thay vì lặp lại y hệt hành động và chỉ… hy vọng.

 

9. Không vì trí tuệ mà vì… “đẳng cấp”:

Lắm bạn lao vào ngành này không phải là vì trí tuệ, vì kiến thức, vì đóng góp một cái gì đó ích lợi cho xã hội mà là vì… đẳng cấp mơ hồ nào đó. Nếu tiếp tục lao vào và chọn lấy một muc tiêu mơ hồ thì sẽ không bao giờ đi đến đích được. “Đẳng cấp” là một thứ mơ hồ, vô ích và đầy cá nhân tính nhưng khi nó biến thành thói quen và mục tiêu để nhắm tới thì nó chẳng mang lại được gì ngoài sự thất bại ngay từ đầu vì hoàn toàn không có một phương hướng nào cả. Trau dồi kiến thức hoàn toàn khác với việc xoa dịu mặc cảm (“đẳng cấp”).

 

Nguồn: Viet Ha Nguyen

Bắt đầu một điều mới

Mình viết những dòng này khi đang ngồi ở một góc cũng khá yên tĩnh, tai đeo phone nghe nhạc Lớn Rồi (DSK). Những tháng ngày cuối cùng ở thời sinh viên cũng sắp trôi qua với nhiều thử thách, nhiều suy nghĩ, những toan tính ngắn. Lớn rồi thấy sự khác biết giữa mình và cái tôi, tất cả mọi thứ đều bắt đầu từ bàn tay của mình …

Thời gian này mình cũng vừa thi toeic xong, cũng vừa báo cáo hoàn thành xong tốt nghiệp và đang đợi kết quả cuối cùng, tất cả đều nằm trong sự chờ đợi vu vơ với nhà trường. Tháng vừa qua mình bận rộn, nói đúng ra thì cũng lười nên không có viết cho bản thân một điều gì cả. Sắp tới đi làm mình sẽ tạo thêm một site mới để lưu lại những gì mình học được và note lại những gì mình cần liên quan tới công việc của mình.

 

bận

*continue*

nông nỗi

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi thấy chuyện này ở nhà anh chị, dù tôi cũng biết đã có rất nhiều lần như thế. Cu Đ nói dối đi học để dành hai buổi chiều đi đâu đó không ai biết, mà dù nó nói đi trông quán bán giày với mình thì mình cũng không thể nào biết tính đúng đắn của điều đó được. Nhưng mình tin nó là một cậu bé ngoan, ở cái góc độ của thằng cậu của nó nhưng chỉ hơn nó ít tuổi. Mình biết rằng cuộc đời một người cha người mẹ rồi cũng có lần đối diện với những điều tương tự như thế … xong cách mà mọi người giải quyết vấn đề khác nhau nhưng suy cho cùng tốt nhất vẫn là một lời giải thích, tâm sự, đó là sự bày tỏ dễ chịu nhất có thể.

Ngày bằng nó thì mình không như vậy, nhưng trước đây cấp 2 mình đã có gan như vậy rồi. Cũng là thằng cu bỏ học, cũng chơi game vào quán các kiểu. Ngoài ra thì cũng chả đi đâu được cả, nhưng cũng qua những lần tâm sự của cô, của mẹ thì mình cũng khác. Cảm ơn những người mẹ thứ hai của cuộc đời, cảm ơn tấm lòng của cô dù giờ đây không còn liên lạc với cô nữa vì cô cũng không muốn liên lạc với mình.

Một thời nông nổi cũng đã qua …

Nay bố nó thách “Mày có giỏi thì nhảy xuống tầng tao xem nào. Có dám không?” – một lời thách thức cay nghiệt đối với mình. Mình không thương nó ngày hôm nay vì nó là người sai, mong rằng nó hiểu được điều đó. Người mình luôn thương nhất là chị, không phải chị ruột nhưng là máu mủ của mình, cũng là người giàu tình cảm. Thương chị nên có lẽ mình đã dạy nó lâu đến như vậy, cũng là quãng đời sinh viên của mình nữa. Mình không thể đi bên nó mãi được, cũng đến lúc phải tự bay nhảy ngoài kia rồi. Liệu nó có nên người được không hay nó như thế nào là quyết định ở bản thân nó. Mỗi người đều có một con đường của mình, tự dẫn lối và soi sáng con đường đó là trách nhiệm của họ, mình chỉ có thể đi cùng một đoạn đường thôi.

Có những cảm xúc bất chợt mà không thể nói thành lời, hôm nay bao nhiêu kí ức để mình phải ngẫm nghĩ.

Cuối Thu, hoa sữa ….
23h30 – 24/10/2018.