ngày tháng năm

Hà nội những ngày đầu của tháng 05 thời tiết cũng lạ, xen kẻ những ngày mưa như đổ bể, sấm chớp cả một bầu trời đó là những ngày nắng nóng đến kinh hồn, những ngày đầu tháng còn có những ngày lạnh lạnh nữa. Thời tiết thay đổi thất thương y hệt như cái mũi của mình, những ngày xụt xịt cả ngày, nước mũi cứ gọi là chảy thành dòng. Thi thoảng mà cũng nhiều lần hắt xì hơi trong cái giờ làm việc. Đến nỗi mấy người xung quanh cứ bảo biến về nhà đi cho lành, mặc cho mọi lời giải thích của mình có là gì đi nữa.

[Đường Kim Mã sáng sớm]

Hà nội bước vào tháng của thể thao, của Seagame 31 nên dọc những con đường mà mình thường hay đi hầu như ngày nào cũng tắc, mình thì không quan trọng việc đi làm muộn hay sớm vì vốn dĩ mình luôn là người đến sớm. Công ty mình giờ làm việc khá là linh động, ngày cứ đủ 8 tiếng thì anh về lúc nào thì về thôi. Con đường Kim Mã mình thường đi qua lúc sáng sớm, sẽ nhiều người hỏi tại sao mình hay đi qua đây mà mình sẽ không nói đúng, cũng chỉ đơn giản vì thích thôi! Đường này còn nhiều cây xanh, còn nhiều hoa bằng lăng tím, thi thoảng có cây phượng nhỏ ở góc phố nhỏ.

Nay rảnh, không ngồi làm mấy việc của team nữa. Nghĩ lại về tháng 5 của vài năm trước là những ngày mình đang làm ở công ty cũ, đang đu đưa theo giải chạy bộ kỉ niệm 27 năm thành lập tập đoàn. Quen được một vài người chạy bộ, mà đến giờ vẫn còn giữ được liên lạc, nói chuyện cũng gần gũi. Hôm nay thời tiết khá là đẹp, bao nhiêu người rủ mình đi chạy nhiều lần mà hầu như mình đều từ chối. Nay trốn đi được với các anh chị ở công ty cũ, cũng khá là thú vị, có vợ chồng anh Kienvang, rồi vô tình gặp một vài người mình khá ngưỡng mộ của Chay365. Chạy bộ xong được giới thiệu một quán phở Thìn ở ngay Đinh Tiên Hoàng để ăn sáng, mình mới chợt nhớ ra hôm trước mình có ăn ở đó một lần cùng anh Khánh và anh Thắng mà mình không hề biết tên quán ấy là gì, đến hôm nay mình cũng mới để ý.

[Chụp cùng các anh chị CMC và USILK]
[Ảnh chụp với vợ chồng anh Lưu và chị Nga]

Nhớ một vài người từng làm ở chỗ cũ, nay anh Hưng mới comment ở một bài viết bảo cu này nghỉ lâu rồi mà sao vẫn xuất hiện ở đây nhỉ (ý là công ty cũ). Định vào comment mà thôi, giờ các ông ý cũng nghỉ việc chỗ đó gần hết cả rồi, một phần vì chính sách công ty thay đổi, một phần vì bị đuổi. Một số người có hỏi mình về công ty hiện tại mình đang làm, có anh ở công ty mình đang làm thì lại nhờ mình chỉ cách để họ có thể sang được bên công ty hiện tại của mình. Mình trả lời thật những gì mà mình nghĩ, góc nhìn cá nhân của mình có gì mình thật lòng trả lời vậy.

Người cũ, người mới cứ đến – đi cũng là một phần quy luật của cuộc sống. Những đứa từng làm cùng team với mình nay cũng nghỉ gần hết, rồi mình nhìn lại bản thân: “Ủa, mình đã làm ở đây được lâu đâu mà sao giờ cứ ngỡ như mình làm lâu lắm rồi vậy. Người mới thì nhiều, người cũ thì đi hết”. Những đứa bạn học cùng lớp ĐH nay còn ai ? Chẳng còn ai ở lại đây cả. Mình ở lại vì mình chưa hề có ý nghĩ muốn rời đi, còn có gì đó níu chân mình ở đây. Hi vọng là duyên này được dài lâu dù cho càng ngày mình càng thấy có nhiều vấn đề ở nơi đây.

Quý 2 rồi mà mãi vẫn chưa đăng kí khóa học mình muốn học, dù biết khó mà vẫn muốn thử sức. “Không sợ thất bại, chỉ sợ không dám bắt đầu”. Sang tuần mình sẽ hỏi lại cái việc này xem thế nào. Vẫn thích được làm những gì mình thích, khám phá những thứ mới mẻ mà mình muốn y như cái cách mà mình chạy bộ rồi chinh phục từng cự ly vậy. Dù mệt mà vui!

Hà Nội những ngày đẹp bởi Seagame, dù khí hậu có thất thường nhưng vẫn phải yêu giây phút hiện tại.

Hà Nội, 15.05.2022.

Đà Lạt Ultra Trail 2022 – DLUT2022

Dalat Ulatroi …

Thế là đã nhiều ngày kể từ lúc chạy xong 48KM ở giải Đà Lạt Ultratrail 2022. Bây giờ mới cảm thấy thật thoải mái với cơ thể để có thể ngồi vào bàn gõ những dòng này. Dành tặng tình yêu to lớn này cho người mình yêu, gửi lời cảm ơn tới gia đình, những người chạy cùng mình trên con đường sỏi đá đó, để biết rằng mình không hề cô đơn trên chặng đường dài đó, những người yêu chạy bộ, yêu thiên nhiên và luôn khát khao được chinh phục. Vẫn nhớ những ngày nhỏ chiều chiều lại chạy lên đê chơi, làm tót một phát chạy thẳng lên đê mà không phải đi theo con dốc. Thế mà giờ cũng đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, những kí ức về những lần đi chơi đồi núi đâu đó cũng bị bố mẹ cấm, đến cả đi ra bãi cát ở sông chơi cũng bị ăn đòn. Cả một vùng trời kí ức … Giờ mọi thứ đều do mình quyết định, tất cả những đớn đau cũng tự mình chấp nhận.

Mình không có nhiều thời gian để chuẩn bị, là những tuần dài tranh thủ ngoài giờ học Tiếng Anh online ngoài giờ làm còn đi chạy tối muộn, hoặc không thì đi làm thật sớm – lên công ty chạy ở máy chạy khoảng 30 phút đến 1 tiếng. Đơn giản vì sợ cơ thể không tải được khi vào race và dẫn đến chấn thương, trước ngày chạy khoảng một tuần thì mình có một buổi chạy dài để chân cẳng thích nghi với nhịp độ. Đây là giải chạy trail lần đầu tiên trong đời mình tham gia (ở tuổi 26), mình vẫn luôn khát khao một ngày nào đó có thể chạy được xa hơn, mạnh mẽ hơn và có thứ hạng tốt hơn. Trước giải chạy trail này mình không hề tập các bài tập về uphill (leo dốc) và downhill (xuống dốc), nên chiến thuật của mình là: Lên dốc chậm – Xuống dốc bước ngắn – Đường bằng chạy pace trung bình.

[Đồ mình mặc – chưa kể vest nước và vài phụ kiện]

Núi rừng Đà Lạt công nhận là tuyệt đẹp với cả một rừng thông mộng mơ, nhưng nó chỉ đẹp khi trời không nắng thôi chứ lúc nắng lên thì mình không thể quan tâm tới cảnh vật nổi nữa rồi. Cự ly 45KM bắt đầu từ lúc 6AM ở thung lũng tình yêu, mình bắt taxi mãi không được nên đành thuê xe máy của homestay để đi ra chỗ chạy mất khoảng 10 phút, đồ đạc mang theo mình chuẩn bị từ tối hôm trước, trước khi mình đi ngủ đầy đủ cả rồi. Đoạn đường khoảng 200 mét đầu tiên là đường quốc lộ dẫn qua một ngõ nhỏ để vào rừng, mình không chạy cùng ai cả nên cứ lửng thửng bước đi một mình trên con đường đó, gặp một vài người mình biết trên mạng xã hội.

[Ảnh ở vạch xuất phát – mình đến sớm để khởi động khoảng 40 phút]
[Lúc trời đã sáng – 5h30]

Mới vào rừng đã phải leo ngay cái đồi đầu tiên khá là cao, mình chậm dãi bước lên, lúc xuống dốc thì mình sẽ chạy để tận dụng tốc độ. Cứ vậy cho đến CP1 (4,5KM) CP2 (12KM) trôi qua nắng cũng đã bắt đầu lên, mình cũng bắt đầu cần nước hơn. Lẻ loi một mình trên con đường núi rừng, từ CP2 trở đi lượng runner bắt đầu thưa dần đi, không còn quá nhiều như lúc ở CP1 nữa. Mình cố tìm một ai đó có cùng tốc độ để bám theo, hay chọn họ để làm động lực cho chính mình bước đi trong những km tiếp theo. Thật buồn cười khi lấy một người khác ra để làm mục tiêu cho mình bước tiếp, có những lúc mệt quá mình dừng lại, nằm dài ra đất rồi lại đứng dậy để đi tiếp, không nhớ những lúc ấy mình nghĩ gì trong đầu nữa ngoài cứ tự nghĩ: “Cố lên, cố lên, sắp được 1/3 quãng đường rồi?”. Cứ vậy, mình đếm từng km trong cuộc hành trình ấy.

[Ảnh giữa rừng nắng gắt]

Những km đầu tiên, chạy qua những vườn rau, những vừa hồng được trồng trong nhà kính. Đà Lạt giờ đây đâu đâu cũng thấy nhà kính, không còn cái cảm giác tự nhiên giữa núi rừng nữa. Đà Lạt giờ đây khoác trên mình những vỏ bọc của công nghệ hiện đại, của sự phát triển về kinh tế trong sản xuất. Một Đà Lạt từ trên những ngọn đồi nhìn xuống cũng thật khác lạ với những gì thơ mộng mà mọi người thường nghĩ về Đà Lạt. Vẫn thích ngắm mây, ngắm cây cối hoa lá lúc trời chỉ mới chớm sáng. Những người chạy 70km hẳn sẽ được hưởng trọn vẹn cảm giác đó, đón bình minh và tạm biệt Đà Lạt bằng hoàng hôn giữa núi rừng.

20Km đầu tiên mình chạy hết 3h, cảm giác cơ thể khá là bình thường, chân cẳng chưa có dấu hiệu gì khó chịu cả. Mình dừng ở checkpoint cũng không quá lâu, lấy đủ nước rồi lại chạy tiếp. Lúc ấy trời cũng bắt đầu nắng lên dần dần rồi, càng về trưa chạy càng mệt, mình chạy chậm hơn và đi bộ thì nhiều hơn. Bắt được một đoàn rồi cùng join với vừa đi vừa tám chuyện dù không biết các anh chị ấy là ai và ở đâu. Những cuộc gặp gỡ chóng vánh giữa cuộc đời như vậy.

Cung đường ngày càng khó nhằn hơn, đoạn đường toàn sỏi đá, những tảng đá to đùng cứ thế xuất hiện ngày một nhiều hơn. Leo lên từng con dốc như thế giữa đại ngàn cây lá. Trời nắng gắt, mình cũng mệt và không chạy được nhiều nữa. Ở các CP sau mình càng nghỉ lâu hơn, ăn chuối nhiều hơn, uống nước cũng nhiều. Chắc vì thế mà cơ thể trở nên lười di chuyển hơn …

[Ảnh đỉnh Langbiang]

Lúc mò tới lối leo lên đỉnh Langbiang, một cái đỉnh cao chót vót. Mình dừng nghỉ rất nhiều lần vì không thể cố leo được. Cứ đếm từ 1 đến 10 rồi lại lặp lại, mệt quá lại lăn ra nghỉ. Lúc đó trời cực nắng, mình núp dưới gốc cây gọi điện về cho người yêu phát. Vì trước đó là nhiều vùng mất sóng, không có một vạch nào luôn. Mình cũng sợ hết pin điện thoại nữa nên chuyển sang chế độ máy bay cho an toàn, chẳng may có sao còn có cái mà gọi. Trước khi leo mình dừng nghỉ tiếp năng lượng, mình ăn muối may mà một anh có nước lọc nên cho mình uống ké. Đỉnh Langbiang công nhận quá khủng khiếp đối với mình, chỉ mong để tới CP vì lúc đó mình hết nước lọc, chỉ còn điện giải. Mà uống điện giải nhiều thì rất khô miệng, cảm giác rất khó chịu. Leo tới CP7 đã có thể cảm giác ổn ổn phần nào. Là lúc sẵn sàng cho một cái dốc khủng khiếp nhất của race với màn xuống dốc bằng mông, bằng dây thừng, bằng những cái chửi thề, những nụ cười của những người chạy kế bên.

Ở đoạn đường đó vất nhưng vui.

Tầm 2h chiều, trời bắt đầu đỗ những giọt mưa, mưa dần một nặng hạt hơn. Mình cố gắng chạy thật nhanh để tới điểm CP tiếp theo nhưng không kịp và người bắt đầu bị ướt. Thật may vì giày mình nhanh khô và có độ bám tốt, mình không bị trượt một lần nào cả dù đất đỏ bám cả một đế giày. Lúc trời mưa rất to, thật may vì mình trốn vào nhà một người dân ở bên đường chạy. Đó là một cái chòi nhỏ của một gia đình để canh tác hoa màu dưới chân đồi. Căn nhà nhỏ với một cái giường, một bếp củi giữa nhà, một vài đôi ủng và những chiếc ghế gỗ tự đóng. Mình xin chị ấy trú nhờ, tạnh mưa để chạy tiếp. Mình hỏi chị:

  • Chị có áo mưa bóng nào không bán cho em một cái? Em gửi chị tiền.
  • Không… – chị trả lời.
  • Có cái túi bóng đựng cám, nó hơi bẩn để chị giũ qua – chị vừa nói vừa làm mà mình chưa kịp phản hồi.
  • Không cần đâu chị… – mình nói.

Lúc đó thì chị cũng rạch cái túi bóng đựng cám đó thành hình chữ nhật và giũ xong rồi. Mình dùng nó để khoác vào người cho khỏi bị lạnh. Ngớt ngớt mưa mình chạy tiếp. Một lúc sau mình tới CP8, nơi mà có những tô mì gói, có những cái lều, nhìn bên trái đường có một đống runner đang chui trong cái nhà y như cái chòi. Mình tính chạy vào đó, tới cửa nhìn vào thấy một đống phân dưới nền.

  • Ồ… Hóa ra nó là cái chuồng bò… Toàn là phân bò mà họ chen nhau đứng ở các góc được. Nể thật (mình thầm nghĩ rồi cười)

Mình chỉ ở lại đó một lát, lúc đó trời cũng đã tạnh hẳn. Mình tiếp tục chạy với quãng đường còn lại, đường nhiều nước, giờ thì chỗ nào cũng giẫm luôn chứ giữ sao được nữa. Băng qua đường quốc lộ khoảng 1KM thì tới CP cuối.

[Ảnh khoác cái túi bóng lúc ở ngay cạnh đường quốc lộ]

Quãng đường cuối cùng thật gian nan, mình chửi thề BTC nhiều lần, sao chạy mãi 45KM rồi mà vẫn chưa thấy đích đâu, lừa dối vãi lều. Cứ ngỡ đi vào lối đường bê tông là ngon lành cành đào, đi giữa thung lũng tình yêu, giữa một bên là hoa lá, một bên là hồ, đằng sau là một đồi thông. Ừ, cứ ngỡ về đích xinh tươi, ai đó cũng khỏe người. Nhòm mãi thấy lối về đích thế quái nào lại tối tăm thế, đi xuyên qua cái nhà vệ sinh của thung lũng tình yêu. Cố gắng mò tới đích thì cứ nghĩ không phải leo một cái đồi nào nữa, nhìn thấy đồi trước mắt cứ nghĩ mình đi sai đường, ai dè đừờng vào lối finish làm nguyên cái đồi thẳng đứng đó, kết thúc mà ông nào cũng thở không ra hơi vì lại phải leo. Đời không như là mơ, đến cả ông 70KM đi sau mình cũng phải than trời than đất lên để lết từng bước một.

[Ảnh tại lối vào vạch đích – Thung lũng tình yêu]

Vào vạch đích, cố gắng cười phát cho đời đỡ nhạt…

[Ảnh tại vạch đích]

Xong ngáo ngơ chả thấy gì, một ông Haniken đưa cho lon bia 0 độ bảo: “Mời anh uống cho tỉnh táo =))”. Lúc đó mình cũng khát lắm nên nốc một phát hết cả lon, xong quay ra nhớ là mình chưa nhận huy chương. Chạy lại hỏi BTC thì họ kêu sau họ gửi bưu điện. Má nó chứ, nghĩ mà bực. Chạy hơn 48km để về đích với một lon bia, huy chương thì đang ở kho Thâm Quyến chưa về tới. Mấy ông chạy 70km thì xịn hơn tí là có cái áo cho Finisher, lúc đó cũng không còn sức để mà bực, chạy vội vào làm cái bánh mì với thay đồ cho khỏi cảm. Lang thang Đà Lạt đợi ông Thắng chạy 70 que, mãi không thấy ông ý về. Thi thoảng lại gọi hỏi phát coi tới chỗ nào rồi, có những lúc ông ý định dừng lại. Mình vẫn bảo cố mà lết về đi. Rồi 10h đêm hôm đó ông ý cũng về tới đích, về trước COT khoảng 30 phút, người bẩn thỉu chứ đâu có sạch sẽ được như mình. Mình chửi cho phát: “Ai bảo đú.”

Có nhiều điều mọi người cũng đã nói về giải này nhưng chắc chắn một điều mình cũng giống nhiều người khác: Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng mình tham gia! Các marker của giải ngắn, thưa thớt, mình đã đi nhầm khoảng 500m vì cái kiểu đánh marker vớ vẫn. Địa hình Đà Lạt có vô vàn các lối mòn và có rất nhiều các cây gãy chắn ngang đường làm người ta nghĩ nhầm đó không phải lối đi, đặc biệt là mấy ông dẫn top ông nào cũng lạc vài cây. Và nhiều điều khác để bàn về khâu tổ chức của giải nữa, mọi người chạy ai cũng nói rất nhiều rồi. Hi vọng họ sẽ cải thiện sau những năm tháng vấp ngã đó. Người chạy bộ hiền lắm, tốt tính lắm!!!

Sau lần chạy trail này mình có ghi lại một vài thứ cần chuẩn bị khi chạy trail. Trước hôm chạy bạn làm một túi đồ riêng đựng quần áo sạch, đôi tất, đôi dép và một ít tiền lẻ (nhớ là tiền lẻ đấy chứ không phải 100K hay 200K đâu) để còn có cái gửi xe, mua tạm cái gì ăn nếu cần người ta còn có cái trả lại; túi đồ sạch thì gửi ở quầy gửi đồ của BTC, chạy xong quay lại lấy rồi đi thay ngay. Còn đồ mang theo khi chạy theo mình thì tùy vào mỗi người nhưng một số thứ cần mang đối với những người mới chạy là:

  • 1,5 lít nước: Mình pha sẵn điện giải cùng với nước, lượng nước dư để tránh uống điện giải bị khô miệng.
  • Mũ chạy bộ: Chạy trail không phải chỉ 1 2 tiếng là xong, thời tiết cũng thất thường nên mũ là cần thiết để vừa che nắng, vừa tránh mưa phả vào kính cận của mình.
  • Viên muối, Gel: Mình nghĩ bạn nên chuẩn bị hai thứ này từ sớm, muối thì khoảng 3-4 viên là đủ, còn gel thì tùy từng người. Lần này chạy mình không dùng gói gel nào cả, vì không kịp mua chứ không phải không cần.
  • Giày chạy trail: Với địa hình chạy trail không phải km nào cũng giống nhau, cần có một đôi giày chạy trail chứ không phải dùng giày road. Mình để ý thấy những người dùng giày road để chạy rất hay bị trượt mỗi khi lên và xuống dốc do đế không có các gai bám đường. Và giày trail thì sẽ nhanh khô hơn khi gặp trời mưa.
  • Tất tay chống nắng, khan đa năng đeo ở cổ; hoặc bạn sẽ phải bôi thật nhiều kem chống nắng để khỏi bị đen thui cánh tay.
  • Đồng hồ GPS: Chạy bộ thì nên có một đồng hồ để biết mình đang ở km bao nhiêu, nhịp tim của mình có cao quá không còn biết đường mà hãm lại cho an toàn.
  • Tất từng ngón: Hãy dùng tất từng ngón để tránh bị rộp chân J Anh chạy cùng mình không dùng tất từng ngón, về tới đích thì máu be bét trong chân.
  • Một cái túi bóng bé bé, một ít giấy: Bạn biết rồi đó, trời có thể mưa bất cứ lúc nào túi bóng để đựng điện thoại tránh mưa, giấy để khi bạn chẳng may muốn đi vệ sinh giữa rừng thì không có bạn sẽ phải dùng lá cây đấy.

Đó là một vài thứ mình nghĩ là quan trọng khi bạn mới lần đầu chạy trail. Hãy cẩn thận, đừng cố quá! Hãy đảm bảo an toàn của bản thân trước đã.

Bài viết này của mình gửi lời cảm ơn tới người yêu của mình, người đã luôn ở bên mình và đồng hành cùng mình hàng ngày.
Cảm ơn gia đình vì cho mình thân thể này.
Cảm ơn những người đã giúp mình hoàn thành đường chạy một cách an toàn.
Gửi lời cảm ơn tất cả!

Đà Lạt, 26 / 03 / 2022 – kỉ niệm lần đầu tiên chạy trail.

… đang chỉnh sửa.

26/01/2022

Thử cái tính năng Story của WordPress trên app điện thoại lưu lại tracklog chạy hôm nay, hóa ra nó cũng kiểu như của Facebook hay bất kỳ mạng xã hội nào khác. Mỗi tội khi post lên ở đây thì nó thành dạng lưu trữ media giống như một bài viết thông thường rồi, đúng hơn nó có phần nhàm chán cho người xem.

Hôm nay mình lại chạy, dọc một con đường dài gặp duy nhất một anh chàng cũng chạy. Anh ta cố gắng để chạy thật nhanh hơn mình, để mình không thể đuổi kịp dù vốn dĩ anh ta trước đó là người ở phía sau. Nhìn cách một người mới chạy mình cũng đoán ra được, hoặc đơn giản người ta không quan tâm nhiều về kỹ thuật, còn mình thì thản nhiên chạy phía sau vẫn với cái pace mình tập. Tự khắc, một đoạn thôi anh ta cũng đã đi bộ lại, mình thì vẫn tiếp tục thôi. Những ngày ngoài máy tính, mấy quyển sách đọc dở thì cũng chỉ có chạy thôi!

Hôm bữa tìm kiếm một đôi giày, rồi hôm nay cũng đặt luôn nhưng anh Zí đi Phú Quốc không giao được cho mình. Đang mong ngóng 26 Tết này ông ý về để gửi cho bạn mình. Nhờ con Huyền nó lấy mà nó cứ ép mình ra Tết phải qua nhà nó bằng được, mình vốn dĩ không thân với nó tới mức có thể chia sẻ mọi thứ với nhau. Nhưng đủ thân ở mức quan hệ bạn bè, xã giao, thi thoảng chào hỏi hay rủ nhau đi cà phê tranh thủ một buổi trưa không ngủ ở văn phòng. Thôi kệ, mối quan hệ nó cứ mãi thế cũng hay.

Tối qua ngồi với Đức ở quán cà phê, nói dăm ba câu chuyện vì hai ba hôm nữa nó bay vào đơn vị rồi. Ngồi giữa mấy thằng công an, bộ đội mình nhận ra mình thật lạc lõng. Những câu chuyện nghề của tụi nó mình không thể hiểu được, đứa than vãn lương thưởng thấp, đứa thì kêu chừng nào mua được cái này cái kia. Thế rồi mình không biết chen vào câu chuyện đó như thế nào cho hợp, vu vơ lại thành nói hớ: “… giờ này Huyền nó có thằng cu rồi đấy”. Buông mồm xong mới nhận ra đụng chạm tới sâu thẳm con tim Đức, mối tình đầu của nó thời trung học mà chắc hẳn nó sẽ không bao giờ quên được những kỉ niệm xung quanh nó. Bốn thằng với bốn hoàn cảnh khác nhau, thằng có vợ, thằng thì yêu xa, đứa vẫn cô đơn lạc lõng. Ngồi ở một quán cà phê nhưng không có sự yên tĩnh, chắc cũng không bao giờ quay lại quán đó, mấy thằng cũng đã đổi thay. Cũng may là nó cũng biết thích cái sự yên tĩnh ở quán cà phê giống mình.

Cuối năm mà cái gì cũng vội, ngồi với Đức sau hơn một năm dài không gặp mà cuộc gặp cũng chỉ có vỏn vẹn như vậy. Chúc mừng vội thằng Đồng vì cái đám cưới không kịp về.

Sáng cuối năm

Những ngày cuối năm sáng hôm nào Hà Nội cũng mưa lớt phớt xong rồi mưa to dần, mình vẫn bước ra khỏi nhà vào đúng cái khung giờ 7h sáng như mọi ngày. Hoặc là đi làm, hoặc là đi ăn sáng xong rồi về, hay có hôm thì đi đạp xe loanh quanh gần nhà, có xa hơn thì vòng một vòng đường Láng, chạy thằng lên cầu Nhật Tân tấp nập xe cộ qua lại, rồi rẽ về Hồ Tây lộng gió, đạp chậm chậm qua Lăng Bác rồi về nhà. Một vòng như vậy loanh quanh thì cũng được đâu đó 20 – 30Km, không quá nhiều nhưng cũng đủ để mình cảm thấy ra mồ hôi và cần phải đi tắm thật sớm.

Sáng cuối năm vô tình mình đi ăn sáng và đi ngang qua nhà một người quen, và chị thì không còn ở đây nữa. Sáng cuối năm mình nhận ra rằng bản thân mình đã khác, mình chuyển qua team khác để làm, mọi thứ sau năm mới rồi ít nhiều cũng thay đổi, khác hơn trước. Bắt đầu được làm nhiều thứ hơn, học hỏi nhiều điều mới hơn từ những người đàn anh đầu nhiều “sạn”. Hi vọng nó sẽ “đỏ” cho một năm với nhiều dự định.

Sáng cuối năm muốn nói chuyện lại với một vài người cũ, một vài người mình đã quen mà lâu rồi mình không nói chuyện với họ. Tối qua mình ở lại công ty muộn, nói chuyện với ông bảo vệ về bữa tiệc hôm nay, mọi thứ đều được chuẩn bị từ hôm trước. Ông bảo vệ bảo: “Đồ ăn hôm nay chán thật, chú không ăn được gì, ăn một miếng xong phải bỏ. Ở nhà có cỗ ăn đồ nóng còn không ăn được nữa là đồ cũ”. mình cũng chẳng nói gì mấy, chỉ tắt điện để chú ấy dễ nằm ngủ ngay cuối góc phòng mình. mình khẽ dọn đống đồ trên bàn, cất mấy cái cốc vào hộc, xếp lại vài cuốn sách ở kệ rồi nhìn đồng hồ cũng đã hơn 10h, mình về.

Có chút gì đó buồn dọc con đường đi. mình chợt nghĩ thằng S vừa nghỉ, rồi cuối tháng đến thằng D, rồi lần lượt chúng nó cũng nghỉ như vậy hết. Sau ngày hôm qua thì không biết cuộc đời này bao giờ mình mới gặp lại D nữa. Làm cùng nhau không quá dài nhưng cũng đủ để anh em hay tâm sự, trò chuyện những lúc qua khách hàng làm, cùng nhau chửi mấy đứa ngáo ngơ không biết điều…

Năm nào cũng vậy, không cần phải nhìn vào cuốn lịch để bàn, chỉ cần bò ra đường là kiểu gì bạn cũng sẽ hiểu rằng Tết đã về chưa. Sáng sớm, dòng người đã đổ về các cửa ngõ thủ đô, dòng người về quê đông đúc, đến mức mình nhích mãi mới về được đến nhà. Cái lạnh cuối năm khiến mình biếng lười hơn mà chừng cũng bao dung hơn trước.

Năm nào cũng vậy, không cần phải nhìn vào cuốn lịch để bàn, chỉ cần bò ra đường là kiểu gì bạn cũng sẽ hiểu rằng Tết đã về chưa. Sáng sớm, dòng người đã đổ về các cửa ngõ thủ đô, dòng người về quê đông đúc, đến mức mình nhích mãi mới về được đến nhà. Cái lạnh cuối năm khiến mình biếng lười hơn mà chừng cũng bao dung hơn. Bình thường mình sẽ khó chịu với mấy anh chàng lạng lách trước mặt, hay mấy ông cứ nhấn còi ầm ĩ. Mà thôi. Cuối năm chắc họ cũng vội, thông cảm cho người ta đi mà mình chậm lại.

Những ngày cuối năm, suy nghĩ kỹ hơn về những mối quan hệ. Tự hỏi bản thân mình đã có những quyết định đúng đắn , liệu chúng mình đã thực sự hết lòng với nhau, liệu rằng những đòi hỏi sục sôi trong lòng có phải là vô lí. Mình biết, một lúc nào đó khi lướt qua những mất mát trong cuộc sống, những nổi đau chồng lấn thì mới biết mình còn lắm sân si. Mình thích những món quà để cuộc đời bớt đi những sân si đó, mọi thứ sẽ thật thoải mái và đẹp đẽ hơn.

Muốn đến một nơi thật xa vào một ngày thật gần …

cuộc hẹn không hề báo trước (1)

Hay là chúng ta bỏ lại hết những gì đã qua
bắt đầu lại từ đầu
ở một nơi không ai đặt chân tới
chúng ta ôm giản đơn với những niềm vui để mà sống
như mở rộng vòng tay
tự lòng mình truốt những giọt mưa
sau những năm tháng khô cằn…

Hay là chúng ta bỏ lại những phố xá
những con đường mà ta đã đi qua
rồi những quán cà phê ta từng ghé tới
khẽ bước chậm ở một đất nước xa xôi,
với những con người xa lạ
vội vã,
lướt qua nhau…

Hay là chúng ta ôm những kỉ niệm thật chặt
rồi chúc mai này
ai cũng sẽ bình an!

14/01/2022

lần đầu tiên sau 5 năm hay nhiều hơn thế
gặp gỡ một người rồi vội vã chia xa
người đến một đất nước khác ta
và nhiều năm sau mới quay trở lại
dành những dòng này gửi người còn mãi
những tháng ngày vẫn đọng lại chốn đây.

Tôi biết rồi chị cũng đọc những dòng mà tôi đang gõ. Không nhớ rõ mình nói chuyện với chị từ năm nào, cũng không còn nhớ mình đã từng chia sẻ, thở than gì với chị từ những ngày mình là sinh viên nữa. Vậy mà hôm qua chị nhắn tin cho tôi bảo xuống đầu đường H-C, ấy thế mà sao tôi lại đọc nhầm thành H-N nữa. Xuống dưới lượn một vòng cũng không thấy bóng dáng của chị đâu, dù đang rất cố để hình dung ra chị, tôi nghĩ chị đi xe máy kiểu ngầu ngầu, hoặc không thì đi bộ với một cái áo dạ dài tới gối… Mãi vẫn không hình dung ra được chị, cũng không thấy tiếng ai gọi tôi từ đằng sau hay phía trước, xung quanh thì mấy chú xe ôm lúc nào cũng vẫy: “Đi đâu chú chở”. Tôi bất giác mở lại điện thoại để xem, à là tôi ngáo ngơ, chẳng hiểu sao có thể hình dung ra sai một con đường.

Tôi vội vã chạy qua rồi gặp gỡ chỉ trong chóng vánh như thế. Tôi còn chưa kịp nhìn rõ mặt chị, mà đúng hơn dù tôi đeo kính nhưng cách xa chị khoảng 200m thôi là tôi chỉ thấy một màu đen xám xịt, không hiểu tôi đã nhìn thấy gì nữa ngoài cái nhà thuốc phía sau lưng chị rực ánh đèn trắng. Sau chừng ấy năm, cái mà tôi hình dung hay nghĩ về chị vẫn vậy, mà nó cũng không khác gì so với những điều tôi nghĩ mấy, có chăng chị thấp hơn so với tôi nghĩ khi nhìn qua ảnh chị post ở đâu đó instagram. Lần đầu tiên gặp chị, lại là lúc chị cùng gia đình sắp đi nước ngoài, nếu tôi không biết chị đi và đổi lại là không gặp chị lúc này, thì cái cảm giác nó cũng khác rất nhiều, sẽ cứ nghĩ chị sẽ mãi ở thành phố này, vẫn ở đâu đó trong những con đường mà tôi hay qua thì tôi cũng đỡ hụt hững phần nào. Thật lạ…

Dù sao đi nữa, mọi thứ trong tôi vẫn vậy. Tôi vẫn chưa thể biết mặt mũi chị giữa đời thường này là như thế nào nữa. Cảm ơn chị vì những gì gần gũi chị dành cho em, hẹn gặp chị vào một ngày nào đó không xa trong cuộc đời này. Mong cho chị và gia đình luôn được mạnh khỏe và bình an ❤

Một H-N nhiều những cơn mưa, 15/01/2022.

2022

Chào 2022 muộn nhỉ, mình vẫn vào WP mỗi ngày. Mình vẫn đọc bài viết của mọi người nhưng có phần chọn lọc hơn trước đây. Mình đã bỏ qua những bài viết đại loại kiểu: “Làm thế nào để sống tốt”, “Cách để mình có thể trở nên …”, “Sống đắc nhân tâm là như thế nào” và vô vàn những bài viết kiểu như vậy vẫn đang xuất hiện mỗi ngày trên trang Đọc của mình. Mình chọn những trải nghiệm từ những người “đã trải nghiệm”, mình đọc những cảm xúc về những chuyến phiêu lưu của họ, giống như việc theo dõi anh Teq316 từ lúc anh ấy xây nhà cho đến khi cây đào bên hiên nhà đã nở rộ hoa, theo dõi chị Winlinh từ lúc chị ấp ủ làm sách, từ lúc blog chỉ có mấy trăm lượt đọc đến cả nghìn lượt theo dõi mỗi ngày, rồi cho tới khi chị ra mắt sách. Với mình anh chị thật giỏi, đó là những điều mình cần phải học hỏi nhiều hơn nữa.

Đầu năm nay mình không về nhà cũng một phần do dịch bệnh, mình cũng không biết đi đâu xa hay làm gì; chỉ dựa vào những tình thân mình còn có ở một Hanoi đầy tẻ nhạt này. Hanoi còn chỗ nào mình chưa đi, vẫn có nhưng không nhiều. Dù có đi tới đó thì cũng sẽ chẳng có gì đặc biệt khi mình đi một mình mà không có ai đó đi cùng.

Hanoi những ngày đầu năm thật lạnh lẽo, ngày nào cũng ngủ dậy muộn rồi đi làm vội vã. Những chuỗi ngày cứ lặp đi lặp lại như vậy và mình thì cũng ‘già’ đi rồi, bắt đầu thấy lười nhiều thứ hơn, đơn cử là việc chạy bộ mà trước đây mình nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ bỏ nó cả. Mà giờ nó đã ở một bên, mình cố vớt vát lại bằng cách cố gắng dành thời gian cho đạp xe đạp. Thêm nữa, cố gắng để đọc hết một cuốn sách dày khoảng 500 trang cũng trở nên khó nhằn mà bản thân thì vẫn phải gắng để không bỏ cuộc. Những ngày này chỉ muốn được lên rừng, lên núi hòa mình với thiên nhiên đất trời, mình thích cây cỏ, thích cảm giác được khám phá một nơi mới, một cái gì đó mới mẻ. Giống như công việc, khi làm mãi một việc mà không có gì thay đổi trong một thời gian dài sẽ dễ gây cho mình cảm giác nhàm chán. Và buộc mình phải tự tìm cách thay đổi cái guồng quay đó.

Một năm đã qua, có những kí ức mình không thể nào quên được, có những con người dù không còn sống cùng mình trong thế giới này mà mình vẫn luôn nhớ tới họ. Vẫn cảm thấy mình thật vô tâm khi trước đây đã hời hợt với họ, tất cả cũng chỉ do bản thân mình.

Những nơi mình từng đến trước đây, sau bao năm vẫn vậy. Có những nơi thì đã không còn tồn tại nữa.
Những đứa bạn cũng ngày một khác đi. Trước ngày nhắn cả trăm tin, nay cả tuần chưa chắc đã có nổi một lời chào hỏi.

***

Những ngày đầu năm, mình nghe nhạc nhiều hơn, vì cố gắng để tậu một cái tai nghe bluetooth để đi bộ còn nghe cho đỡ buồn, cũng tiết kiệm được chút thời gian những lúc không nghe được. Những ngày đầu năm, mình tự pha cà phê buổi sáng nhiều hơn là mua tại quán, cũng cảm thấy uống đồ uống mình làm sẽ ngon hơn là mua. Rồi cà phê cũng trở nên đơn giản hơn, cà phê đen không đường nhiều đá; cái thứ đồ uống mà không có đá mình thấy thật khó chịu, mình không quen với cái nhiệt độ bình thường của nó được, thật nhàm chán.

Sơn vừa nghỉ việc, team cũng dần trở nên thấy chán với công việc, Dương cũng vừa xin cuối tháng này nghỉ. Rồi sau đó cũng là một vài người nữa ra đi mà mình không hề biết trước dự định của họ là gì. Còn mình thì vẫn chưa có cái ý nghĩ đó, vẫn quyết định đăng ký học một cái gì đó cho mới bản thân, đỡ lười và coi như là ở đây mình cũng học được ít nhiều và có dấu ấn để lại.

Cảm ơn những người đã cùng đồng hành, cảm ơn cuộc sống với những bài học thật tuyệt vời, thật may mắn khi người thân bên cạnh mình vẫn mạnh khỏe.

Hanoi, trưa 12/01/2022 – bên cốc cà phê đen.

Sách anh Sẻ tặng.
Thảm chị Hoa mua.

Ai rồi cũng khác

Tôi có một đứa bạn thân, nó chơi với tôi cũng được hơn 7 năm rồi – 12 năm đi học thì chúng tôi lại không chơi với nhau. Chúng tôi chơi với nhau khi mỗi đứa đều bước vào giảng đường đại học, ở một nơi cách rất xa nhau, mà tưởng chừng một năm chỉ được một lần gặp gỡ. Giờ đây chỉ còn vài ngày nữa, nó chuẩn bị cưới một anh ở Sài Gòn, cách tôi hơn 1500 cây số; chúng tôi cũng dần nói chuyện ít hơn, những câu chuyện ngày một tẻ nhạt.

Tôi có một thằng bạn đại học, nó làm cùng tôi cũng chừng 3 năm; bắt đầu từ công ty cũ cho đến khi chuyển sang một nơi mới. Giờ nó cũng sắp nghỉ việc chuyển qua làm ở một công ty mới, lương cao hơn, công việc cũng khác trước.

Tôi cũng có quen một anh từng là leader của tôi, tôi vẫn ngưỡng mộ anh như ngày đầu tôi biết về anh và cứ nghĩ anh sẽ chẳng bao giờ nghỉ việc, chấp nhận làm ở đây cho tới khi đầu bạc. Cho đến một ngày anh không ở bên chúng tôi nữa.

Tôi có chứng kiến tình yêu sâu đậm của anh cùng phòng tôi những ngày tôi còn học đại học, hai người yêu nhau rất lâu, khiến ngày đó ai nhìn vào cũng chỉ biết ước ao. Cho đến một ngày, chị ấy đăng ảnh cưới với một người khác, không phải anh thì tôi mới biết hai người đã chia tay lâu rồi. Còn anh, một thời gian không lâu sau đó cũng cưới chị đứa bạn cấp 3 của tôi.

Trước đây, tôi cũng quen một vài người, tôi nghĩ rằng họ sẽ là bạn của tôi. Cho đến một ngày tôi chọn dừng lại, hoặc một ngày tự khắc mối quan hệ đó cũng dừng lại vì sẽ không thể cứ tiếp tục như vậy mãi được. Có những thứ khác tôi quan tâm hơn, và bạn thì cũng vậy. Chẳng thể nào nói chuyện với nhau hàng ngày như thế mãi được. Rồi chúng tôi cũng tự tạo khoảng cách với nhau!

Ai rồi cũng khác cả thôi!

Hứa hẹn thì nhiều chứ làm được thì bao nhiêu.

Góc

chuyện với một đứa trẻ

tôi chưa có con và cũng chưa lập gia đình nhưng tôi thường xuyên phải trông lũ con nít hộ anh chị nhà tôi. tôi cũng chứng kiến nhiều đứa cháu của tôi trưởng thành, năm tháng nó lớn lên tôi vẫn còn nhớ. tôi thật khâm phục anh chị tôi khi có thể nuôi dạy chúng nó lớn lên như hiện tại. có đứa cháu của tôi thì rất ngoan, có đứa thì rất nghịch ngợm, chẳng đứa nào giống đứa nào cả. vốn dĩ con người ta chẳng ai giống ai cả.

tôi thường trách anh chị tôi mỗi lần họ cãi nhau, mỗi lần họ cáu gắt và chửi mắng chúng nó. thế mà tôi vẫn thường cáu gắt những đứa cháu nghịch ngợm, tôi không biết làm sao để có thể dạy chúng và kiên nhẫn khi ở bên chúng nó khi nó làm phiền mình, không nghe lời mình. có những khi tôi cảm giác mình không thể thay đổi được chúng, tôi sẽ im lặng và mặc kệ chúng nó thích làm gì thì làm, và hiển nhiên tất cả những gì chúng nó muốn thì tôi đều sẽ giấu hết đi (thí dụ như điện thoại, máy tính, điều khiển tivi chẳng hạn). chúng sẽ không có gì để chơi ngoài những trang sách, mặc dù trước đó tôi đã bắt chúng nó học bài mà không được (^///^)

tôi cũng tìm cách nhẹ nhàng hơn mỗi khi ở bên chúng nó. những lúc tôi cố gắng kìm chế thì bản thân trong tôi thực sự cảm thấy khó chịu đến ngạt thở, cảm giác như ai đó đang bóp tim mình lại. thật giỏi để nuôi dạy một đứa trẻ nên người, nó sẽ chẳng dễ dàng chút nào cả.

quán bún đậu thân quen

cho đến tận hôm nay tôi vẫn chưa tìm ra quán bún đậu nào ngon hơn cái quán quen thuộc mà tôi vẫn thường hay ăn ở đó. quán không nằm ở một nhà hàng xa xỉ như nhiều quán khác trên phố hay loanh quanh cái chỗ tôi làm việc. hồi học đại học, cái ngày còn ở trọ gần cái quán đó tôi và anh cùng phòng thi thoảng cũng có ra quán đấy ăn. còn nếu một mình thì tôi không bao giờ đi ăn bún đậu cả. quán nằm trong một cái ngõ nhỏ, chiều rộng cái ngõ khoảng 1m. xong cô chú ý bán bún và bày bàn dọc theo chiều dài của cái ngõ. kể ra cũng thật thú vị vì tôi chưa bao giờ thấy cái quán nào như vậy cả?

mỗi lần vào quán tôi sẽ thường gọi combo kiểu: “Cô cho cháu bún đậu, thịt, chả cốm cô nhé!”. thi thoảng đổi kiểu thì tôi sẽ gọi: “Cô ơi, hôm nay cô cho cháu bún đậu, thịt, lạp xưởng cô nhé!”. cứ thế mà cũng mấy năm rồi, tự nhiên tôi trở thành khách quen hơn của cô ấy. và đó cũng sẽ là cái quán bún đậu mà tôi cảm thấy ngon nhất ở cái hà nội này cho tới tận bây giờ. cô làm cũng khá đơn giản, nhưng nhìn vào thì rất là bắt mắt và sạch sẽ, ở đó thứ mà tôi thích nhất là nước chấm của cô. nó không vội vàng như những quán khác, nước chấm của cô là mắm tôm có cả mắm tép, xong có cả hành khô, sau đó cô đun sôi với dầu rồi cuối cùng cô cho thêm ít ớt nữa.

đợt nào mà lâu lâu không qua quán thì cô lại hỏi thăm, nhiều khi chính cái cách mà cô bán hàng thì nhiều chỗ không học theo cô được. trước đợt dịch tôi cũng qua quán bún ăn, đợt đó chú nhà cô đang ốm. nhiều hôm qua cứ phải gọi trước xem hôm đó cô có bán không. giờ hà nội bớt dịch, cửa hàng các thứ bán đồ ăn tại chỗ lại một cách rất bình thường. cô cũng mở cửa hàng bán được một thời gian từ lúc đó, nhưng đợt đó tôi nhiều hôm chỉ đi qua chứ không rẽ vào. chiều nay qua ăn bún đậu cô cũng bảo lâu rồi mới thấy hai đứa, rồi lúc sau cô bảo chú nhà cô mất rồi. tôi cũng kiểu bất ngờ một chút xong rồi cũng thấy chuyện đó làm sao tránh được.

đó, cái quán bún mà tôi hay ăn nó đơn giản vậy đó. nhưng mà cảm giác nó thân mật và gần gũi hơn những quán khác.

hà nội. 23/10/2021.

những ngày lạnh và mưa

Hà nội những ngày này mưa cũng nhiều, mà còn thêm cái lạnh của gió mùa nữa. Sáng sớm bước ra đường đã được khoác thêm chiếc áo thu đông mỏng mỏng để bớt lạnh phần nào, nhưng kèm với cái lạnh là những cơn mưa không ngớt. Với mình thì cuộc đời cứ trớ chêu như vậy, thường mưa cái giờ người ta đi làm và tạnh cái lúc mọi người đang ở trong một nơi trốn bình yên nào đó. Mưa và lạnh chỉ thích nằm trong chăn và có cái giường cạnh cửa kính thì tuyệt biết mấy. Đêm thì lười cứ ngồi máy tính rồi sáng sớm nằm ườn mở mấy bài hát ra nghe rồi ngủ tiếp, kể cũng thi vị.

Như hôm nay chẳng hạn, mình đang ngồi uống cà phê vào một sáng mưa phùn bên cái bàn máy tính của mình. Cũng chẳng muốn làm gì, cũng lười đi đâu đó dù vẫn muốn đi. Mưa hà nội có mấy ai thích, lạnh hà nội có mấy ai mong.

Ảnh chị Huỳn chụp.