Những ngày giáp Tết [27]

Vậy là những ngày cuối cùng của năm Âm lịch cũng sắp sửa qua đi, đối với mỗi người Việt không ai là không mong cái Tết cổ truyền này cả. Với mình đó là dịp duy nhất trong năm mọi người trong gia đình, anh em họ hàng mới gặp mặt nhau đông đủ được đến vậy. Và đó cũng là thời điểm mà ba mẹ và bà mong đợi mình về nhất, vì đó là Tết mà.

Năm hết Tết đến với bao nhiêu hối hả, lo toan cho cái Tết đủ đầy, ngoài kia dòng người hối hả, ai cũng có chút gì đó vội vã. Khi mà cuộc sống ngày một phát triển hơn, bỗng nhiên ở độ tuổi của mình thôi, mình cảm thấy Tết trở nên đơn giản hơn bao giờ hết, trong thâm tâm mình Tết không còn háo hức nhiều như trước nữa, mới cách đây một hai năm thôi khi vẫn còn là cậu sinh viên thì mình vẫn mong ngóng về lắm, vẫn đợi những phong bao lì xì từ mọi người – dù đó là người quen hay không quen, được cầm trên tay là mình mừng lắm rồi; giờ đây mình chỉ mong ai ai cũng có Tết, Tết an lành.

Những ngày sát Tết thế này mọi người cũng bắt đầu nghỉ hết rồi. Ở nhà đi dạy bố còn được nghỉ từ thứ 6 tuần trước (ngày ông Công ông Táo), từ hôm đó tới giờ hôm nào bố mẹ cũng hỏi bao giờ thì về… Ở lại công ty ngồi mấy ngày này cũng chỉ để tránh tắc đường, không thì đến cũng có còn mấy việc để làm đâu, giải quyết cho xong mọi báo cáo, giấy tờ là loanh quoanh cũng hết ngày rồi. Đi đường chỉ thích ngắm ngía hoa cho có không khí Tết, ở nhà giờ này bố mẹ cũng đang loay hoay mấy chậu hoa với đi mua cây đào hoặc quất rồi, đó là sở thích của bố mình, dù nhà thì có cả hai cây đó ngoài vườn. Nghe mẹ kể qua điện thoại thôi cũng thấy nhớ. Rồi ngày 29 Tết cũng không thể thiếu những bó hoa cúc vàng rực, xen lẫn là những loài hoa cúc mỏng manh khác. Chừng hơn 4 cái Tết Bà ngoại mất, mỗi lần Tết đến vắng bà cũng thấy chạnh lòng, cứ nhắc đến chuyện đấy mình chỉ muốn khóc, nhớ Bà, thương Bà. Mỗi năm cũng chỉ có duy nhất một lần ra được mộ để thắp hương, trồng cho Bà cây hoa bên cạnh, lạnh lẽo và cô đơn biết chừng nào. Gần 20 năm có Bà ở bên, làm sao con quên được những cảm giác con từng có. Chỉ mong Tết đến có Bà ngồi ở ghế đợi như những ngày xưa cũ với con cháu đầy nhà.

[thinking…]

Thu xếp mọi thứ chuẩn bị để về sớm thôi !

Hà Nội đêm 27 Tết – 10h23 PM

những ngày mặc mấy lớp áo vẫn thấy lạnh lẽo.

Say hi 2020!

Kế hoạch năm mới của mọi người là gì? Một năm qua mọi người cảm thấy như thế nào, cuộc sống, tình cảm, công việc, học tập hay sức khỏe … tất cả đều ổn cả chứ? Một năm nữa lại qua mọi người có luyến tiếc điều gì không hay đang mong đợi một điều gì đó?

Một năm đã qua như thế đó, lại tiếp tục những chuỗi ngày tháng rong ruổi đi tìm câu trả lời cho một năm tiếp theo sẽ tới. Một năm lại qua, mình vẫn ngồi đây một góc căn phòng, năm ngoái giờ này đang ở góc phòng nhà chị, còn giờ thì ở một góc phòng trọ khác, cô đơn hơn, tự nhiên thấy trống vắng ngay giờ phút này.

Khi mà mọi thứ trở nên tĩnh lặng thì là lúc mình cảm nhận được nhiều điều nhất. Một năm ư? Một năm qua đi nhanh hơn khi mình bắt đầu một công việc mới ở một nơi làm việc mới, mọi thứ thoải mái hơn chỗ làm việc cũ. Năm vừa qua có những chuyến đi dài ở những mảnh đất mà trước đây mình mong ngóng một lần được chạm chân tới thì cuối cùng cũng đã đạt được, dù nó không để lại cho mình quá nhiều dấu ấn, nhưng mình thì luôn nhớ những khoảnh khắc đó, những con người mà mình đã gặp gỡ ở những nơi mình đặt chân tới. Một năm với rất nhiều biến cố, những thay đổi, những kế hoạch bị đổ vỡ, những cuộc thi thất bại cho lòi mắt khiến mình vô cùng ngán ngẩm, cho đến những mối quan hệ đã mất đi cũng một nhiều hơn.

***

Chuyện công việc. Năm 2019 khép lại, mình vẫn chưa hoàn thành được hai kì thi quan trọng. Dù đi làm rồi những vẫn khiến bố mẹ thấp thỏm lo lắng cho mình, mình chưa thực sự tự tin và quyết tâm tuyệt đối với những gì mình muốn đạt được. Mình còn trẻ con nên còn vướng víu nhiều điều, chưa phân ranh giới rõ ràng giữa các công việc, mọi thứ ở hiện tại đang chất dồn thành một đống, một mớ hỗn độn giữa mọi thứ với nhau. Giải quyết mọi vấn đề không triệt để, làm việc chưa khoa học đã dẫn mình tới điều đó. Mình cần thay đổi ngay từ giây phút này, việc A là việc A, không thể để nó ảnh hưởng khi mình đang làm việc B được. Việc ở nhà là ở nhà, ở công ty là việc đi làm, không thể lôi nó về nhà làm mãi như thế được nữa.

***

Chuyện sức khỏe. Năm 2019 khép lại với nhiều thứ đáng lo ngại liên quan tới sức khỏe, gần đây nhất là trận ốm li bì trước một kì thi chứng chỉ, là lần đi khám thoái hóa đốt sống cổ khi mình mới 24 tuổi đầu, may mà nó chưa bị nặng nếu không cả ngày ôm cổ mà thét. Sức khỏe 2019 có phần kém hơn so với năm trước, dù đó là những ngày tháng thức ngày đêm.  Năm 2019 mình lười vận động hơn, thời gian dành cho máy tính là quá nhiều. Cũng không biết phải thay đổi như thế nào cho hợp lí nữa … vì bản chất công việc của mình không thể thiếu nó được.

***

Chuyện đọc sách. Năm 2019, mình có đọc được gì đâu. Vu vơ, loanh quanh những cuốn cũ, là những cuốn mua một tá mà chưa hề đụng lấy một lần. Xong rồi, vẫn còn đấy mà chẳng thể nào đọc hết. Thay vào đó, năm nay được cái đi xem film nhiều hơn, những bộ film cũng để lại dấu ấn nhỏ trong mình.

***

Chuyện tình cảm. Mình biết mình viết những dòng này ở đây rồi kiểu gì “bạn thối” cũng vào để đọc được. Nhưng mình vẫn viết, ngắn lắm: mình không thể thiếu “bạn thối” được, nhất định là như vậy. Anh yêu thối rất nhiều !

Người ta thường ít khi để ý và quý trọng những thứ thực sự gắn bó với mình, nhưng những tháng ngày ấy, tôi sẽ chẳng thể quên “người bạn đồng hành” đặc biệt nhất đối với tôi, chẳng cần phải ngôn tình, có chăng là vài (s) lần giận dỗi, chỉ đơn giản là đi và cứ đi cùng nhau.

***

Và những mối quan hệ. Mình biết khả năng mình giữ một mối quan hệ thật sự là khó, mình không chủ động thì làm sao người ta chủ động lại với mình. Có những người bạn thì vẫn ở đó, dù cho có bất kì vấn đề gì đi chăng nữa, thật may vì vẫn còn chúng nó dù cho mình đã có rất nhiều quãng thời gian bơ đi và mặc rất nhiều thứ trong năm qua. Có những mối quan hệ thì thực sự mình đã mất đi hoàn toàn, tất cả cũng do mình tạo nên cả thôi! Có những câu chuyện mới về những mối quan hệ mới, phần lớn mọi thứ liên quan đến công việc hiện tại của mình nhiều hơn, chứ cũng không có ai khác ngoài công việc nữa. Năm vừa qua có dịp được gặp một số người mà mình đã quen cách đây 5, 6 năm, nó cứ trầm trầm như vậy lại bình yên đấy.

***

Một năm trôi qua, có nhiều điều để nói khi chúng ta ngồi xuống và nhìn lại những gì đã trải qua trong thời gian đó. Có những kỉ niệm khiến chúng ta vui, có những điều khiến chúng ta buồn day dứt, có những điều luyến tiếc không nói nên lời, tất cả là những cảm xúc thật đẹp mà cuộc sống này vốn ban tặng cho mỗi chúng ta. Năm 2020 dương lịch cũng đã qua được vài giờ đồng hồ, mình vẫn không biết nói kế hoạch, những dự định của mình trong năm tới như thế nào nữa, chỉ sợ viết ra lại không thực hiện được. Nên thôi, mọi thứ cứ chậm rãi, từ từ vượt qua những thử thách, khó khăn phía trước đã, rồi ta lại vượt qua những thử thách khác … Cuộc sống là của mình, phải thoải mái thì mới có thể hoàn thành được những kế hoạch mình mong đợi. Vậy thôi!

Hà Nội ngày hôm nay ồn ã hơn ngày thường, những con phố chúng tôi thường đi chỉ thêm chút rộn ràng; chúng tôi đi loanh quanh cùng nhau, đi ăn buffee cùng nhau lần đầu tiên vào ngày cuối cùng của năm. Chiều về cùng đi con đường đó, vẫn những nơi quen thuộc mà nhắm mắt tôi cũng hình dung ra được. Tính rủ “bạn thối” ngồi đợi countdown để bước sang năm mới, xong rồi nhận được tin: “Anh ngồi đó mà cao đi, em đao đây!”. Vậy là “bạn thối” đi ngủ rồi, còn mình thì giờ mới đi ngủ được …

3h45AM, 01/01/2020

Đêm hà nội, tối và lạnh …

HAPPY NEW YEAR. SAY “HI” 2020

Chúc mọi người năm mới thật nhiều sức khỏe và bình an!

75289063_1342522832581970_8290388484556849152_n

chuyến đi dài

Tôi bắt đầu chuỗi đi dài của mình từ những ngày đầu tháng 10, những ngày mà Hà Nội đang có nhiều biến cố, nhiều sự kiện diễn ra. Len lỏi trên chuyến bay dài 2 giờ đồng hồ tới mảnh đất Sài Gòn, nơi mà người ta hay lấy ra để so sánh với Hà Nội.

Trong mắt nhiều người SG dễ sống, sạch sẽ, rộng rãi và nhiều đồ ăn ngon. Còn với tôi quãng thời gian này thật khó để sống, tôi thấy mình không thích nghi với nơi này được. Sài Gòn có mấy ai quen, đôi khi chỉ có vài đứa bạn gần nhà, cô chị vừa nghỉ việc ở công ty chuyển vào đây làm.

Đồ ăn ở đây ngọt hơn miền Bắc nhiều, món nào cũng có vị ngọt len lỏi trong khi mình đang quen với sự đậm đà của mắm, muối miền Bắc. Nó khiến mình ăn không thấy ngon, tìm mãi mới được quán cơm đậm một chút. Sài Gòn có nhiều cà phê, nước dừa khá ngon mà giá cũng rẻ hơn ngoài Bắc. Cà phê Sài Gòn như thứ nước uống phổ biến trong này, nó giống như trà đá Hà Nội vậy, dễ bắt gặp những quán cà phê lề đường, những cô bán hàng rong, những thứ nước uống “mang đi”… Công nhận ngon tuyệt, mình thích uống cà phê trong này.

Sài Gòn mỗi giờ tan làm đường xá đông đúc, xe cộ trong này chạy cảm giác rất là vội vã, nườm nượp… đi về lúc nào qua đường cũng thấy sợ hãi. Đặc biệt là đêm, có những hôm 12h đêm đi ra Bank để làm xe cộ vẫn vậy, vèo vèo như tia chớp …rồi sáng sớm mò về nhà trong cảm giác mệt mỏi đã đành, bước ra đường thấy đường xa vạn dặm, thật sự là oải.

Người Sài Gòn nhậu nhiều, và mình thấy nét hào sảng trong đó, đơn giản lắm. Sài Gòn nhậu không ép, Sài Gòn chủ yếu chỉ uống bia chứ không uống rượu, Sài Gòn nhậu nhẹt sòng phẳng, văn minh hơn miền Bắc, người miền Bắc hay chén nọ chén kia, nể ông nể chú,…và rồi say sưa lại nhiều chuyện. Sài Gòn nhậu khuya lắm, có khi 3h sáng chưa nghĩ mà cũng có thể xuyên đêm cũng được.

Những địa điểm du lịch tại Sài Gòn mình không thấy thích và hứng thú lắm. Chắc do mình đã già thật rồi, không còn phấn khích khi tới điểm mới nữa, mọi thứ trầm lắng chắc sẽ tốt hơn. Sài Gòn rất nhiều công viên, quận nào cũng có công viên cây xanh rộng rãi, thoáng đãng.

***

Ở Sài Gòn thi thoảng mình ra đường đi một mình, hôm chạy xe hôm đi bộ để tìm quán cà phê kiểu giống những quán quen ở Hà Nội nhưng mà không thấy. Vu vơ lại ngồi đại quán đâu đó…

Ở Sài Gòn chiều về không có ai đó, ở Hà Nội chiều về còn tạt qua chỗ bạn “Ốc” được, tối còn được đi đâu đó ngoài đường dù Hà Nội sao sạch bằng Sài Gòn được. Hà Nội có em còn Sài Gòn lạc lõng lắm. Tôi nhớ mùa Thu 🍁 Hà Nội, nhớ con đường Hoàng Diệu, Phan Đình Phùng những ngày đi làm rồi cùng về với em, cùng đi qua những căn nhà cổ, những hàng cây xanh, nhớ hương hoa sữa thoang thoảng dọc con đường. Nhớ em, nhớ Hà Nội những ngày chớm lạnh, dịu dàng trong yên tĩnh con phố đầu ngày, chỉ vài người đi bộ, chưa có nhiều ồn ào, chen chúc, vội vàng.

Nhớ …

Sài Gòn, 12hAM 25/10/2019

Tháng 7 với những cơn mưa

Tháng 7 rồi, bọn nó cũng thi tốt nghiệp xong và mình thì vũng đã qua cách đây 5 năm rồi. Nhìn lại quãng thời gian ấy như một phần của đời người, nhanh đến lạ kì. Chừng ấy thời gian cũng đủ để mình mất đi nhiều mối quan hệ mà mình đã vốn nghĩ rằng nó sẽ bền chặt với mình mãi về sau, thế rồi mọi thứ đều khác đi nhiều.

Tháng 7, mình bắt đầu với vài thử thách mình cần phải cố gắng để vượt qua. Mình cần cố gắng nhiều hơn nữa, mọi thứ cũng mới chỉ là bắt đầu. Đã bao lâu rồi mình không ngồi ở góc quen công ty mỗi tối, giờ cứ suốt ngày phiêu bạt ngóc ngách Hà nội.

Những ngày đôi chân đi không biết mỏi mệt đó hẳn là tuổi trẻ. Trưa có thể ăn cái bánh mì, ốc vài ba cốc nước cũng chỉ bởi Hà nội đầy hàng quán mà chả biết ăn quán nào cho nó tử tế. Loanh quoanh tháng ngày sang Lò Đúc hàng ngày mà vẫn phải tự hỏi nhau “trưa nay ăn gì? ăn ở đâu? …”. Hỏi nhiều quá cũng thấy no luôn rồi.

Tháng 7 về, cũng đã bao lâu mình chưa về nhà nhỉ? Từ lúc Thu nhắn tin hỏi bao giờ về thăm Bà, là mình cũng chỉ muốn chạy xe về nhà ngay rồi. Cuộc sống ngoài Hà nội nó cứ xoay vòng một cách nhanh chóng, loáng thoáng lại hết một tuần rồi… mà vẫn nhủ chưa làm gì đã hết. Rồi từ ngày đi làm thì chỉ đợi hết đi, hết đi để có lương còn có tiền tiêu. Về quê thì khỏi phải nghỉ ngợi gì nhiều như ngày của thời sinh viên, hè về quê chơi cả tháng, mãi mới phải mò ra Hà nội để tiếp tục một kì học. Hè thời sinh viên của mình không bao giờ học cải thiện môn nào thế nên kì hè nghỉ ở nhà không thiếu một buổi nào. Nghĩ lại cũng thấy sướng…

Nghĩ một chút xem tháng Bảy này có điều gì đặc biệt cơ chứ?!!

hanoi – 02-07-2019

22h40 ./

New life

Mình đã bắt đầu “cuộc sống mới” được một thời gian. Thời gian ấy cũng khiến mình bận rộn hơn trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy.

Nó là “năm tháng” khi cuộc sống mới là khoảng thời gian đi làm chính thức ngoài đời, khi bản thân mình không còn đi học ở trường nữa; xa lắm rồi khi mọi thứ vẫn còn vẹn nguyên ở đó… Thi thoảng vẫn bắt gặp Thầy, Cô mà mình quý mến, thân thiết ở trên FB. Đâu đó, ở những câu chuyện mấy ông cùng công ty kể về Thầy bởi Thầy còn dạy ở các trường khác nữa. Rồi những quảng cáo về các kì thi lập trình, an toàn thông tin cho sinh viên mà nhiều khi đơn giản nhất là bắt gặp Thầy, Cô đi bình luận dạo ở đâu đó thật hài hước.

Mình không còn đi học nữa không có nghĩa là mình đã ra khỏi trường. Cái thẻ sinh viên của mình vẫn còn giá trị tới hết năm, vẫn còn giá trị để đi đăng kí thêm vài thứ mà những thằng sinh viên thường được hưởng. Và vẫn còn một chứng chỉ TOEIC chưa nộp thì làm sao ra nổi trường bây giờ. Với mình, tấm bằng đại học hiện tại chưa phải là sức ép quá lớn; đúng hơn không ai ép mình về chuyện bằng cấp cả… mình nghĩ họ cần cái khác ở mình hơn là mảnh giấy đó. Nhưng dù sao cũng phải lấy no sớm để còn tiếp tục cuộc hành trình của mình sau này. Biết đâu một ngày nào lại đứng đâu đó ở trường trong một vị thế khác ?! … Câu chuyện đó còn dài ở phía sau.

Nó là “một tháng” khi đây là lần đầu tiên trong đời mình quyết định ra ngoài ở một mình – không ở cùng những người anh (em) xưa nữa; cũng không ở cùng bạn; càng không thể qua nhà anh chị của mình mãi được. Đây chính xác là tự thân vận động rồi nhỉ ??? Trước muốn ra ngoài để thoải mái, tự do hơn – đúng là vậy thật sau một tháng. Nhưng giờ mới thấy sự cô đơn đâu đó trong mình. Ra ngoài cũng không đi đâu nhiều, ra ngoài không có nghĩa mình có nhiều thơi gian gặp gỡ hơn mà đúng hơn mình còn ít nói chuyện hơn với mọi người. Mình của hiện tại tham cái đam mê kia mà quên đi nhiều thứ khác. Mình sẽ cố gắng dần đưa mọi thứ về quỹ đạo như trước của nó – có thể là một thời gian rất dài sau.

Nó chỉ có vậy, tạm thời như vậy đã.

Viết những dòng này trên tờ giấy A4 trong một ngày chẳng có thứ gì thông minh ở xung quoanh mình; viết giấy mình viết được nhiều hơn là gõ những dòng này ở trên máy tính. Những dòng được viết khi đang nghĩ nhiều thứ khác nữa, lo âu về cert sắp đăng kí vào tuần sau, về gia đình về những gì mà H đang trải qua của những ngày đầu tuổi trẻ. Chỉ cần một suy nghĩ tích cực, một trái tim nhiệt huyết thì chẳng sợ gì cả; mọi thứ cũng sẽ ổn cả thôi! Đừng sợ, mình làm cả đời, sống một đời chứ không phải chỉ có ngày hôm nay.

04/05/2019 – 05pm.

***

Và mình đăng những dòng này sau khi cái phòng phía trên đầu của mình vừa cháy xong, nhưng dù sao nó cũng không bị thiệt hại gì nhiều ngoài “một con mèo” .

🐜🐜🐜

Không biết diễn đạt từ ngữ của mình, không biết bắt đầu từ đâu cho những câu chuyện mình muốn viết ra.

Tuần này, đúng hơn là thời gian qua ngày ngày làm báo cáo cho list công việc đang làm, làm nhiều tới mức thật ngán ngẫm và tự nhủ phải try hard rất nhiều để hoàn thành công việc và dành chút thời gian để học và làm việc khác nữa. Cũng sấp sỉ 5 tháng làm việc tại đây, một vài từ để nói về nơi này là “relax – study – try hard”. Chưa ở đâu mình thoải mái như ở đây, chưa bao giờ mình học được nhiều điều như ở đây (mỗi chuyện giao tiếp trên bàn nhậu thì ở đây không thể bằng anh em bên công ty cũ được), chưa nơi nào mình thấy có những người chăm chỉ rèn luyện và làm việc như thế. Các anh chị giúp đỡ mình nhiều, bản thân khôn hơn chút, skill cũng thêm phần nào dù chưa chắc được kiến thức. Mình có hai năm để rèn thêm nhiều thứ nữa và học nhiều hơn mà … Cố lên!

***

Hôm qua trời nóng, mấy anh em trong team rủ “đi tập thể dục” ở dưới sảnh tòa nhà, đúng hơn là kiếm quán mua cờ vua về chơi nhưng không có nên qua quán cà phê gọi hai ấm trà ngồi uống, trời nóng trong nhà có điều hòa …nhưng ra ngoài hiên ngồi điều hòa thiên nhiên. Vào quán gặp lại chị Dung Bùi trước làm Kinh Doanh ở cùng công ty, nay chị chuyển sang làm bên Manulife về quan hệ khách hàng thì phải, chị gọi mình mình loay hoay không biết thốt từ gì, lại ngồi cạnh chị nói chuyện lát rồi ra ngoài, chị D với bà Hà, thằng Hoàng là những người làm cùng và cũng lần lượt ra đi từ đó. Thế nhưng có dịp gì hay ho là lại tụ tập nhau đi ăn hoặc uống nước, nhưng cũng phải nửa năm rồi không còn cuộc hẹn nào nữa cả.

Những kỉ niệm cũ đó khiến mình nhớ lại những ngày tháng đó khi mình còn chập chững bước đi làm khi mà vẫn đi học, những lúc mà còn phải gọi chị Winlinh, những món quà được nhận từ mọi người, những cuộc vui, những nỗi buồn của nhiều người mà mình gặp gỡ. Dù ở đó mình không học được nhiều về kiến thức chuyên ngành nhưng mình học được nhiều thứ khác từ cuộc sống xung quoanh hơn.

***

Bài viết bị ngắt quãng quá nhiều ngày vì mình không biết dùng ngôn từ nào để viết nữa, nhưng thôi cố viết cho nó hết. Bỏ draft lại thêm một lần mất công viết cho mình.

Những ngày nghỉ lễ cũng sắp trôi qua. Không biết mọi người đi đâu, du lịch hay về quê …hay ở lại đâu đó Hà Nội nhâm nhi ly cafe buổi sáng thưa người như ngày Tết. Mình chẳng đi đâu chỉ về nhà, gặp một vài người thân, tối nói chuyện một hai đứa bạn thân cấp hai. Nhiều khi bơ vơ khi nói chuyện với bố mẹ mấy đứa bạn, cuộc sống bắt đầu khác, chúng nó dần vào Nam công tác hết. Đều là những chú công an, bộ đội …những thằng mà mình chơi thân nhất. Giờ cũng không có đứa nào ở lại Hà Nội này nữa cả …

Chuẩn bị tiếp tục cuộc hành trình của mình với công việc, với sự hối hả của Hà Nội.

Những ngày nghỉ lễ đầy nắng, gió, mưa tại Thanh Hóa.

6h45 tối – 30 tháng 04 năm 2019.