Bảo vệ: SVATTT

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Advertisements

tháng 9 của em

41346382345_55af0f4a9b_o

Hà Nội những ngày giữa tháng 9 với thứ thời tiết dở khóc dở cười, lúc nắng lúc mưa không ai mà biết trước được khiến cho con người ta mệt mỏi biết chừng nào. Hà Nội tháng 9 là tháng của em, là tháng mà cả cuộc đời này em sẽ luôn nhắc về nó vì một điều đặc biệt mà chính mẹ đã ban tặng. Và đó cũng là những ngày gần với anh nhất … những ngày tháng 9 thật mơ hồ phải không em.

Là những ngày chạy xe vòng vèo trên một con phố, ta cứ đi loanh quoanh mãi như vậy cho một chuỗi ngày dài mà em vẫn thường gọi là “đi đầy” mà sao chẳng sợ lạc đường. Còn anh bây giờ khi ngồi đây một góc phòng với những ánh đèn xa của tòa nhà đối diện, uống mãi chẳng thể nào hết lon cà phê mà anh thường uống, đọc mãi không xong một trang sách giữa bốn trăm trang sách, lật ra rồi bỏ dở. Mãi không thể nào đọc hết được, mọi thứ chững lại mà chẳng hiểu tại sao.

Mùa Thu của em, mùa Thu của Hà Nội đẹp xinh trong những chiều hoàng hôn dạo quoanh Hồ Tây lộng gió, thơ mộng. Chỉ cần đi mà có em ở phía sau là đủ rồi, lòng vòng những quán nhỏ, ăn một que kem rồi lại cười hớn hở giữa những con đường mà chẳng ngại điều gì, những lúc mà anh thấy em được thoải mái biết nhường nào. Có những cơn mưa của tuổi trẻ được bước đi bên em, có những con đường mà giờ cứ đặt chân là người đầu tiên anh nghĩ tới cũng là em. Có những lần đầu tiên trong đời mà anh sẽ luôn ghi nhớ. Và có những lần anh tự tạo cho mình những tiếng sét, những nỗi âu lo không chỉ khiến mình buổn tủi, sợ hãi mà còn khiến mình ấm áp hơn trong hạnh phúc của hiện tại. Thì ra đời người cũng giống con thuyền vậy, có trải qua những điều đó như cách con thuyền vượt qua ngàn cơn sóng gió giữa đại dương kia thì cũng mới cập bến được. Cuộc sống là thế. Trưởng thành cũng chính là thế. Ngọt ngào, hạnh phúc … và những điều phía sau của cuộc đời cũng là như thế.

Anh nhớ đêm đông ngày ấy, khi ngồi bên cạnh em với mùi hương đặc biệt. Mà em cứ luôn hỏi anh là em có mùi gì cơ chứ, nó kì quặc làm sao anh trả lời cho em biết được. Đó là mùi hương dành riêng cho anh mà anh sẽ luôn nhớ tới. Anh nhớ cái ôm đầu tiên em dành cho anh và anh vẫn nhớ sự e thẹn của mình lần đầu tiên ấy, em thật giỏi khi tỏ ra mạnh mẽ và thật tự tin; lúc ấy anh không hề biết em ngại ngùng điều gì cả. Cảm ơn cái đấm từ đằng sau bằng cái ôm siết chặt của em.

Anh yêu em, cho dùng đúng hay sai chỉ cần em không buông tay thì anh vẫn mãi ở bên cạnh em và không bao giờ buông tay. Gặp được em là cái duyên của anh, là hạnh phúc của cả cuộc đời anh.

***

Những tuần đầu em bắt đầu một học kì mới là bao nhiêu công việc nặng nhọc bài vở em phải lo, thêm vào đấy là chuyện đi dạy với một đàn học sinh có những đứa ương bướng, ngang ngạnh làm em đau đầu, khổ sở. Lịch học, lịch dạy, thời gian ôn thi TA và học ở nhà cũng không còn nhiều nữa cho cái năm cuối đại học ấy. Thấy em vất vả với chuyện đi lại biết nhường nào, thời gian này của anh thì mơ hồ chuyện ở trường, lo chuyện ra trường để lấy cái bằng và bắt đầu một sự nghiệp mới cho mình với nhiều lối rẽ mà chắc chắn 10 năm nữa sẽ khác rất nhiều, mà có gì đâu 4 5 năm cũng đủ khác lắm rồi.

Thương em, người con gái mà anh yêu thương … những ngày mà trong người em không còn chút năng lượng trong khi giữa những ngày trưa nắng cứ phải lê mông phóng xe ngoài đường đầy bụi và nắng. Mệt mỏi. Đau đớn. Khó chịu. Cái cảm giác gì cũng có đối với em. Còn anh thì đau đớn khi không thể ở bên cạnh em những lúc em mệt mỏi như vậy được. Chỉ nói chuyện cùng em qua những dòng tin nhắn hay những cuộc gọi điện. Anh cũng không biết làm cách nào khác ngoài thế khi không thể nào gặp được em. Anh nhớ em. Mong sao em ăn uống điều độ, giữ gìn sức khỏe và nhanh khỏi. Nhìn thấy em túi bụi với bao nhiêu việc, chịu bao nhiêu thiệt thòi mà anh chẳng đỡ cho em được gì trong lòng anh không thoải mái một chút nào cả. Cố lên em, phải có thật nhiều sức khỏe thì mới tiếp tục cuộc hành trình dài được, anh chỉ mong em ăn khỏe, nhanh khỏe để không phải uống thuốc, cho người được thoải mái nhất có thể.

“Nếu có một ngày mà tất cả mọi thứ quay lưng lại với em. Đừng lo vì em ít nhất em vẫn còn một người bên cạnh, là anh.”

Nơi đây sẽ là nơi anh lưu giữ những khoảnh khắc, những giây phút của cuộc đời mình, cũng là những câu chữ anh viết về em dù em có đọc được không sau nhiều lần anh lưu draft.

Đêm nay sau khi nhắn tin cho em, anh lấy xe đi ra đường, vòng lại những con đường, đi qua những quán từng qua, lúc ấy cũng muộn mất rồi. Anh chỉ kịp tìm một quán phở, ăn xong để về kẻo muộn. Anh ghét để em phải lo lắng cho anh, em đã mệt rồi.

Bài vở anh cũng đã xong, lon cà phê vẫn còn dở …

Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Theo một cách nào đó. Mong những ngày còn lại của tháng 9, hãy mang đến những điều thoải mái cho cô ấy nhé!

Hà Nội, 1h20AM – 23/09/2018.

Hãy là một ngày mới bình yên, nhé!
[Giá hôm nay mình được ôm và ủ ấm…]

 

[space]

Có lẽ bài viết này sẽ thể hiện rõ, rõ cái tuổi bồng bột của những điều chưa bao giờ nên như vậy.

Trong tiếng tí tách mưa rơi bên khung cửa kính hòa lẫn tiếng ngáy dài của cu Bao. Mở Kiss The Rain, mình muốn đưa mình về trạng thái tĩnh lặng, của một kẻ biết đợi chờ … và đang đợi chờ, tin tưởng vào một điều gì đó bất diệt, cao xa dù biết rằng một ngày cũng phải đối mặt với nó thôi. Chữ “duyên” kể ra cũng nặng biết chừng nào.

Một đêm dài lạc lõng … dẫu biết rằng có người vẫn đang đợi chờ. – click to [Đông Kiếm Em – Vũ]

ngày 30 cũng là ngày cuối cùng

Và chắc có lẽ mình sẽ còn được ngồi học ở mái trường này nữa, một quãng đời sinh viên cũng sắp sửa kết thúc sau hơn bốn năm, nghĩ lại thấy thời gian thật ngắn mà cũng dài. Có những thứ mãi vẫn chưa thể học được và có những điều thì đã bỏ lỡ, có những người đã ra đi, có người vẫn còn lại ở nơi đó.

Nó cũng giống cái cách mà mình lang thang ở WP vậy, có những ngày chỉ viết rồi lưu draft, chỉ loanh quoanh hóng những bài viết từ những người quen thuộc để mà đọc, thoáng chừng rồi cùng xong một tháng. thật nể phục những anh chị, những bạn có thể dành thời gian trau chuốt câu văn đến thế.

Gắn liền với PTIT là những năm đầu của tuổi 20, về sức sống, những đam mê cuồng nhiệt của tuổi trẻ. Mình là đứa em “bé xíu” trong mắt các anh chị nhà mình, anh chị đều có gia đình, đều có những công việc, những sự nghiệp riêng, việc bây giờ của anh chị là làm sao để con cái được hạnh phúc, ấm no, đủ điều kiện về mọi mặt một cách tốt nhất. 

Nhiều lúc bồng đùa rồi có những lúc nghĩ thực sự mình cũng hỏi anh chị, làm sao mà anh chị có thể sống được ở Hà Nội như ngày hôm nay, làm sao anh chị gây dựng nên được sự nghiệp như thế?, trong mắt của em bây giờ mọi thứ đang còn quá chới với, mông lung, chưa có một điều gì là chắc chắn được với em cả. Anh chị thực sự giỏi không chỉ trong con mắt của em đâu. Nghĩ nhiều xong rồi nghĩ lại, thôi thì mình cứ phấn đấu hơn đi. Bằng tuổi anh chị bây giờ mình sẽ biết mình như thế nào, kết quả nó đạt được tới đâu.

***

Thời gian qua mình đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, có những đêm không thể nào ngủ được. Suy cho cũng nơi cảm thấy an yên và bình dị rất vẫn là gia đình, dù cho gia đình cũng phải chịu những giây phút “mệt nhoài” như thế nào nữa. Chỉ có thể là vì nhau mà sống, mà chiến đấu rồi cùng vượt qua mọi khó khăn phía trước thì mọi chuyện mới bình yên được.

Lang thang …

Những ngày dài của tháng 6 với nhiều suy tư, âu lo cũng qua rồi. Cảm ơn tất cả, cảm ơn vì cuộc đời này vẫn còn màu xanh hi vọng phía trước. 

hà nội, 30 tháng 06 năm 2018.