#không biết nói gì, My Life

Chạy bộ

Trước khi nói về chạy bộ, mình nhớ lại một chút những ngày còn đi học, ngày trước thi đại học xong mấy đứa ở làng rủ nhau đi chạy, chạy hồng hộc từ nhà lên tới cầu Hạnh Phúc (khoảng 3km), vừa chạy vừa nghỉ, vừa thở xong rồi lượn lờ đủ kiểu, hồi ấy chạy bộ với mình xa xỉ, mình dễ đau ngực khi chạy nhanh. Lớn hơn, khi đi học đại học mình cũng chạy bộ, chạy bộ ở trong sân thể dục trường ĐH Hà Nội, cũng chạy nhanh, không tập luyện khởi động gì trước khi chạy, rồi cũng được một thời gian lại dừng.

Năm ngoái mình ở nhà anh chị, chị rủ đi bộ loanh quoanh khu Aeon Hà Đông đang xây dựng, rồi cũng chạy quoanh đó, dừng lại khi mình chuyển ra ngoài ở. Cho đến đợt vừa rồi, khi tập đoàn mình đang làm kỉ niệm 27 năm thành lập, có mở ra các cuộc thi trong đó có chạy bộ, mình bắt đầu chạy lại, tham gia là đang phấn đấu để vào TOP 50. Mỗi ngày chạy một ít một ít, nhưng cứ liên tục như vậy lại gây cho mình cảm giác “nghiện” chạy, hiện tại mình thấy thoải mái khi chạy, một newbie như mình thì không có skill gì cả, chỉ học từ các anh chị lớn tuổi, mới chạy thì phải khởi động khoảng 30 phút, sau đó bắt đầu từ chạy chậm, hãy chạy thật chậm để lắng nghe cơ thể ở khoảng 2km đầu tiên, sau đó mới tăng tốc thêm lên một chút, rồi lại giảm dần khi cảm giác muốn dừng lại.

Công việc của mình cả ngày máy tính, một ngày ít nhất mình sử dụng 10h máy tính, nghĩ lại thì nó đã ảnh hưởng tới mắt mình nhiều, bụng thì phệ ra, … Người yêu cũng nói nhiều vấn đề đó do thấy mình máy tính quá nhiều, rồi lại dán mặt vào điện thoại lúc rảnh nữa, mà nếu không làm gì thì hiển nhiên mình lại ôm nó chứ biết làm gì đâu. Giờ có chạy bộ, rảnh thì chạy, không ôm máy tính hay điện thoại nhiều nữa, cảm thấy ăn uống cũng đảm bảo hơn; đặc biệt là chạy bộ khiến mình rất thoải mái, mình suy nghĩ tích cực hơn. Mình sẽ cố gắng duy trì việc chạy bộ, vì ngoài chạy bộ ra mình không có môn thể thao nào để chơi cả, bạn bè không ai đá bóng, công ty cũng không luôn, mọi người đều máy tính máy tính everywhere, mọi lúc mọi nơi …

Tính đến hiện tại mình đã chạy được 78km trong hơn 2 tuần và đứng thứ 78 luôn nhé. Try hard để đạt được kết quả như mong đợi và góp phần lan tỏa việc chạy bộ tới mọi người xung quanh.

My Life, Peoples

[ Dũng ]

Dung-BlackWhite

Nói về nó có rất nhiều điều để kể, mẹ tôi học cùng mẹ nó, bố tôi từng đi bè cùng bố nó, cả hai đều không phải là thân nhưng lại đều biết nhau, lớn lên vào đầu năm học lớp 3, bố tôi xin thầy Tú cho tôi lên lớp 3C – lớp chọn để học cùng bọn đứa, tôi không quen biết ai cả, ngày đầu tiên vào lớp tôi ngồi bàn cuối với nó, và những câu chuyện tiểu học của tôi không có nhiều, và tôi thì cũng không thể nhớ nỗi ra ngoài nó và một hai đứa nữa thì còn gì nữa, mấy đứa học giỏi nó chơi với nhau hết cả rồi, ngày đó tôi học không giỏi nên không được đi thi gì cả.

Những năm tháng cho đến cấp 2, nó vẫn chơi với tôi, và cấp 2 kí ức về nó vẫn thật đẹp, thường thì đi chơi ở đâu cũng có, chỉ một nơi không có nó đó là quán nét, vì tôi chưa hề thấy nó đi chơi điện tử, kí ức của tôi không hề có chuyện đó, còn tôi thì ham đi chơi điện tử vô cùng. Dũng ít nói, không lắm mồm giống tôi, tôi thì cái gì cũng toe toét… Nhớ những trưa hè nóng nực mà vẫn đi chơi với nó, nhớ nhất ngày tắm chung trong bể nước, trần truồng giữa trưa hè nóng nực dù ngày đó cũng phải lớp 7 rồi.

Nhắc về Dũng thì nhà tôi ai cũng phải nhớ nó, hiền lành, thật thà lại ngoan nữa, lại gắn liền với chuyện ngày lớp 5, đăng kí bảo hiểm y tế nhưng cô giáo ghi nhầm thành 2 cái tên “H.C. Dũng” và hiển nhiên là không có tên của mình, rồi cô nói bố mẹ lấy một cái thẻ “H.C. Dũng” mang về dùng, đi khám thì khám tên Dũng, ảnh thì ảnh của mình là được. Thế nên làm sao phụ huynh nào quên được việc viết sai đó của cô giáo, năm đó lại là năm mình hay ốm nữa, ngày nhỏ mình hay ốm, suốt ngày ốm, khẻ một tí lại phải lên trạm xá để khám nên thẻ BHYT là cái dính lấy mình kè kè.

***
Lâu rồi không gặp nó, kể từ ngày nó đi làm trong Đà Nẵng, mỗi năm còn may mắn được gặp lại một lần, lần này nó ra thẳng Hà Nội, trước hôm đó nó nhắn tin cho mình, mình ngạc nhiên rồi gọi lại, hóa ra là mẹ nó bị bệnh phải khám tận viện 108, nó xin nghỉ phép ra ngoài Bắc luôn. Lâu rồi không gặp, nó vẫn vậy, nhỏ nhỏ, chẳng bao giờ lớn được, là người nhà nước công việc cũng đều đều như thế, chỉ có những đứa làm ngoài như mình thì chắc mới có nhiều chuyện để kể, kể đủ thứ chuyện với nó, rồi đi ăn trưa rồi lại kể chuyện.

Kết thúc gặp gỡ lúc 1h chiều trời nắng, cũng bảo nó về để chiều tối nó đưa mẹ về quê. Bỗng trong lòng cũng có chụt hụt hẫng, lâng lâng, cái cảm giác rồi lại không biết năm nào mới gặp được, là tình bạn, là mối quan hệ không phải quá thân nhưng mình xem là tri kỉ, chỉ cần hẹn được chắc chắn mình sẽ tới.

Những người bạn phương xa.

#hanoi #myfriends

 

Hanoi, My Life

mưa

Mưa phùn gió buốt đôi tay

Bóng con đường nhỏ gợi ngày nhớ mong

Mưa không gột bụi trong lòng

Những năm tháng cũ đọng trong mắt người

Lòng người để mặc chân xuôi

Trong cơn mưa có hạt sầu rơi chung

 

ngày 08 tháng 04 năm 2016.
khá trùng hợp vì hôm nay trời cũng mưa

Empty!, List Books, My Life

[REVIEW] Nicholas Sparks và 2 bộ phim lãng mạn

Những ngày vừa qua mình bớt thời gian buổi trưa và một chút buổi tối để xem hai bộ phim tình cảm, lãng mạn được chuyển thể từ hai cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của nhà văn Nicholas Sparks đó là The Note Book và The Choice. Cả hai bộ phim trên đều để lại cho mình những cảm xúc vô cùng ấn tường, với cốt truyện đơn giản, chân thật, với những kỷ niệm ngọt ngào về tình yêu.

 

Với The Note Book, bộ phim xoay quanh câu chuyện kể của một ông lão thường xuyên tới viện dưỡng lão để kể chuyện cho một bà lão về câu chuyện tình yêu xảy ra ở Đại chiến thế giới thứ II. Câu chuyện đó kể về chuyện tình giữa Noah (chàng trai nghèo) và Allice (cô gái của gia đình thượng lưu) khi hai người gặp nhau và kì nghỉ hè của Allice năm 17 tuổi. Tình yêu giữa hai con người đó vô cùng trong sáng, hồn nhiên của tuổi mới lớn và rồi cũng sớm bị ngăn cấm bởi gia đình Allice. Gia đình Allice quyết định quay trở lại thành phố, kết thúc kì nghỉ hè tại nơi mà hai người đã gặp gỡ. Như một điều đơn giản, với nỗi nhớ Allice, ngày ngày Noah vẫn viết thư kể về công việc, những gì mà Noah đã trải qua trong suốt 365 ngày, với chừng nấy lá thư gửi tới nhà của Allice nhưng Allice vẫn không hề nhận được và có hồi âm nào, mẹ Allice là người ngày ngày cất giấu những lá thư đó. Cả hai đều trở nên tuyệt vọng, Allice quyết định đính hôn với một chàng sĩ quan cùng đẳng cấp xã hội, giàu có. 

thenotebook

Sau khi đi lính về, Noah quay trở lại nơi anh ấy sinh sống, vẫn làm nghề gỗ như bao năm vẫn làm. Cho đến một ngày, Allice thấy Noah xuất hiện trên mặt báo, cô ấy đã quay trở lại thị trấn, nơi và tình yêu đầu tiên bắt đầu; và cũng chính căn nhà họ gặp gỡ, với cây đàn và những mong ước hai đứa từng ấp ủ Allice gặp Noah; họ yêu nhau trở lại và quyết định gắn bó với nhau mãi mãi. 

Đó là câu chuyện được ông lão kể cho bà lão nghe ngày qua ngày ở viện dưỡng lão. Bà lão đã nhận ra mình là ai trong câu chuyện được kể chỉ trong một vài khoảnh khắc, thì ra bà lão chính là Allice năm đó, và cụ ông chính là Noah ngày nào. Câu chuyện kết thúc lại với hình ảnh cái năm tay thật chặt trút hơi thở cuối cùng của đôi tình nhân già trên giường bệnh ở viện dưỡng lão.

163460b8-e961-11e6-bb0e-56c566ee3692

*

Câu chuyện khiến mình phải suy nghĩ nhiều về bộ phim, và mình muốn giới thiệu để mọi người đều có những phút giây đáng nhớ những ngày cuối tuần như thế này. Câu chuyện tình dung dị mà tuyệt đẹp, để con người ta giữ vững niềm tin vào tình yêu. Bởi lẽ, họ đến được với nhau tới tận cùng của năm tháng khi vượt qua mọi trở ngại của cuộc sống, với một tình yêu chân thành chưa bao giờ yếu thế trước cuộc đời, chỉ cần thực sự yêu nhau, đủ vị tha và bao dung thì sẽ luôn có cách để ở bên nhau.

***&***

 

Với The Choice thì sao? Đó vẫn là một câu chuyện tình, một “bản tình ca lãng mạn của kẻ cuồng si”. Tên phim được dịch ra là “Lựa chọn của trái tim”, vẫn là một cốt truyện đơn giản, nhưng những chi tiết tưởng như rất bình thường lại không hề bình thường một chút nào, đó đều là những khoảnh khắc đậm chất lãng mạn, ngọt ngào.

“Where does love come from? True love? Nobody knows.”

“Trong một thị trấn nhỏ ven biển vùng Bắc Carolina, dường như Travis Parker đã có mọi thứ một người đàn ông mong muốn: công việc tốt, những người bạn hay, một ngôi nhà nhìn ra biển, một cuộc sống tự do phóng khoáng… 

Mọi chuyện vẫn như thế cho đến khi anh gặp Gabby Holland, cô gái tóc đỏ quyến rũ mới chuyển đến sống cạnh nhà anh. Gabby đang yêu một người đàn ông khác. Nhưng họ không thể ngăn nổi sự thu hút về nhau. Travis đã khiến cô cảm thấy những điều khác biệt. Và họ cùng nhau bước vào ngưỡng cửa một cuộc hành trình mà họ chưa từng ngờ tới, kéo dài tới 11 năm sau, khi cuộc sống của Gabby ở bên bờ vực thẳm và Travis phải đưa ra lựa chọn sinh tử của mình. 

Nhẹ nhàng và làm cảm động sâu sa, cuốn sách của Nicolas Spark là câu chuyện đẹp giản dị xoay quanh những năm tháng từ tình yêu đến cuộc sống hôn nhân trong đời những con người trẻ tuổi, để rồi hơn một lần đặt chúng ta đối diện trước những câu hỏi khó khăn về tình cảm, hy vọng và sinh mệnh: Ta nên đi xa tới đâu nhân danh tình yêu? Chỉ riêng hy vọng thôi có đủ để kéo dài một sự sống? “

the-choice-movie

Có thể nói thẳng ra, Travis và Gabby ngoại tình với nhau nhưng họ lại tìm được thứ tình yêu đích thực ở đây, một nửa của cuộc đời. Hành trình tìm kiếm hạnh phúc tuy xa nhưng cạnh nhà, tuy gần mà xa vô tận. Nicholas đưa cảm xúc của người xem lẫn người đọc từ vui đến buồn, rồi vỡ òa trong mớ cảm xúc hỗn độn ấy, có lúc cứ nghĩ kết thúc sẽ happy nhưng vẫn có những nỗi buồn để lại.

Mình chỉ trân trọng cái giá trị cốt lõi, hãy yêu khi còn trẻ và đừng bao giờ đánh mất cơ hội khi nó tới. Có những thứ chỉ là khoảnh khắc của hiện tại, nhưng bất cứ lúc nào cũng phải trân trọng những giây phút đó.

hanoi, 05/03/2020.

 

 

Hanoi, My Family, My Life, Peoples

Những ngày giáp Tết [27]

Vậy là những ngày cuối cùng của năm Âm lịch cũng sắp sửa qua đi, đối với mỗi người Việt không ai là không mong cái Tết cổ truyền này cả. Với mình đó là dịp duy nhất trong năm mọi người trong gia đình, anh em họ hàng mới gặp mặt nhau đông đủ được đến vậy. Và đó cũng là thời điểm mà ba mẹ và bà mong đợi mình về nhất, vì đó là Tết mà.

Năm hết Tết đến với bao nhiêu hối hả, lo toan cho cái Tết đủ đầy, ngoài kia dòng người hối hả, ai cũng có chút gì đó vội vã. Khi mà cuộc sống ngày một phát triển hơn, bỗng nhiên ở độ tuổi của mình thôi, mình cảm thấy Tết trở nên đơn giản hơn bao giờ hết, trong thâm tâm mình Tết không còn háo hức nhiều như trước nữa, mới cách đây một hai năm thôi khi vẫn còn là cậu sinh viên thì mình vẫn mong ngóng về lắm, vẫn đợi những phong bao lì xì từ mọi người – dù đó là người quen hay không quen, được cầm trên tay là mình mừng lắm rồi; giờ đây mình chỉ mong ai ai cũng có Tết, Tết an lành.

Những ngày sát Tết thế này mọi người cũng bắt đầu nghỉ hết rồi. Ở nhà đi dạy bố còn được nghỉ từ thứ 6 tuần trước (ngày ông Công ông Táo), từ hôm đó tới giờ hôm nào bố mẹ cũng hỏi bao giờ thì về… Ở lại công ty ngồi mấy ngày này cũng chỉ để tránh tắc đường, không thì đến cũng có còn mấy việc để làm đâu, giải quyết cho xong mọi báo cáo, giấy tờ là loanh quoanh cũng hết ngày rồi. Đi đường chỉ thích ngắm ngía hoa cho có không khí Tết, ở nhà giờ này bố mẹ cũng đang loay hoay mấy chậu hoa với đi mua cây đào hoặc quất rồi, đó là sở thích của bố mình, dù nhà thì có cả hai cây đó ngoài vườn. Nghe mẹ kể qua điện thoại thôi cũng thấy nhớ. Rồi ngày 29 Tết cũng không thể thiếu những bó hoa cúc vàng rực, xen lẫn là những loài hoa cúc mỏng manh khác. Chừng hơn 4 cái Tết Bà ngoại mất, mỗi lần Tết đến vắng bà cũng thấy chạnh lòng, cứ nhắc đến chuyện đấy mình chỉ muốn khóc, nhớ Bà, thương Bà. Mỗi năm cũng chỉ có duy nhất một lần ra được mộ để thắp hương, trồng cho Bà cây hoa bên cạnh, lạnh lẽo và cô đơn biết chừng nào. Gần 20 năm có Bà ở bên, làm sao con quên được những cảm giác con từng có. Chỉ mong Tết đến có Bà ngồi ở ghế đợi như những ngày xưa cũ với con cháu đầy nhà.

[thinking…]

Thu xếp mọi thứ chuẩn bị để về sớm thôi !

Hà Nội đêm 27 Tết – 10h23 PM

những ngày mặc mấy lớp áo vẫn thấy lạnh lẽo.

Hanoi, My Life, My Work, Peoples

Say hi 2020!

Kế hoạch năm mới của mọi người là gì? Một năm qua mọi người cảm thấy như thế nào, cuộc sống, tình cảm, công việc, học tập hay sức khỏe … tất cả đều ổn cả chứ? Một năm nữa lại qua mọi người có luyến tiếc điều gì không hay đang mong đợi một điều gì đó?

Một năm đã qua như thế đó, lại tiếp tục những chuỗi ngày tháng rong ruổi đi tìm câu trả lời cho một năm tiếp theo sẽ tới. Một năm lại qua, mình vẫn ngồi đây một góc căn phòng, năm ngoái giờ này đang ở góc phòng nhà chị, còn giờ thì ở một góc phòng trọ khác, cô đơn hơn, tự nhiên thấy trống vắng ngay giờ phút này.

Khi mà mọi thứ trở nên tĩnh lặng thì là lúc mình cảm nhận được nhiều điều nhất. Một năm ư? Một năm qua đi nhanh hơn khi mình bắt đầu một công việc mới ở một nơi làm việc mới, mọi thứ thoải mái hơn chỗ làm việc cũ. Năm vừa qua có những chuyến đi dài ở những mảnh đất mà trước đây mình mong ngóng một lần được chạm chân tới thì cuối cùng cũng đã đạt được, dù nó không để lại cho mình quá nhiều dấu ấn, nhưng mình thì luôn nhớ những khoảnh khắc đó, những con người mà mình đã gặp gỡ ở những nơi mình đặt chân tới. Một năm với rất nhiều biến cố, những thay đổi, những kế hoạch bị đổ vỡ, những cuộc thi thất bại cho lòi mắt khiến mình vô cùng ngán ngẩm, cho đến những mối quan hệ đã mất đi cũng một nhiều hơn.

***

Chuyện công việc. Năm 2019 khép lại, mình vẫn chưa hoàn thành được hai kì thi quan trọng. Dù đi làm rồi những vẫn khiến bố mẹ thấp thỏm lo lắng cho mình, mình chưa thực sự tự tin và quyết tâm tuyệt đối với những gì mình muốn đạt được. Mình còn trẻ con nên còn vướng víu nhiều điều, chưa phân ranh giới rõ ràng giữa các công việc, mọi thứ ở hiện tại đang chất dồn thành một đống, một mớ hỗn độn giữa mọi thứ với nhau. Giải quyết mọi vấn đề không triệt để, làm việc chưa khoa học đã dẫn mình tới điều đó. Mình cần thay đổi ngay từ giây phút này, việc A là việc A, không thể để nó ảnh hưởng khi mình đang làm việc B được. Việc ở nhà là ở nhà, ở công ty là việc đi làm, không thể lôi nó về nhà làm mãi như thế được nữa.

***

Chuyện sức khỏe. Năm 2019 khép lại với nhiều thứ đáng lo ngại liên quan tới sức khỏe, gần đây nhất là trận ốm li bì trước một kì thi chứng chỉ, là lần đi khám thoái hóa đốt sống cổ khi mình mới 24 tuổi đầu, may mà nó chưa bị nặng nếu không cả ngày ôm cổ mà thét. Sức khỏe 2019 có phần kém hơn so với năm trước, dù đó là những ngày tháng thức ngày đêm.  Năm 2019 mình lười vận động hơn, thời gian dành cho máy tính là quá nhiều. Cũng không biết phải thay đổi như thế nào cho hợp lí nữa … vì bản chất công việc của mình không thể thiếu nó được.

***

Chuyện đọc sách. Năm 2019, mình có đọc được gì đâu. Vu vơ, loanh quanh những cuốn cũ, là những cuốn mua một tá mà chưa hề đụng lấy một lần. Xong rồi, vẫn còn đấy mà chẳng thể nào đọc hết. Thay vào đó, năm nay được cái đi xem film nhiều hơn, những bộ film cũng để lại dấu ấn nhỏ trong mình.

***

Chuyện tình cảm. Mình biết mình viết những dòng này ở đây rồi kiểu gì “bạn thối” cũng vào để đọc được. Nhưng mình vẫn viết, ngắn lắm: mình không thể thiếu “bạn thối” được, nhất định là như vậy. Anh yêu thối rất nhiều !

Người ta thường ít khi để ý và quý trọng những thứ thực sự gắn bó với mình, nhưng những tháng ngày ấy, tôi sẽ chẳng thể quên “người bạn đồng hành” đặc biệt nhất đối với tôi, chẳng cần phải ngôn tình, có chăng là vài (s) lần giận dỗi, chỉ đơn giản là đi và cứ đi cùng nhau.

***

Và những mối quan hệ. Mình biết khả năng mình giữ một mối quan hệ thật sự là khó, mình không chủ động thì làm sao người ta chủ động lại với mình. Có những người bạn thì vẫn ở đó, dù cho có bất kì vấn đề gì đi chăng nữa, thật may vì vẫn còn chúng nó dù cho mình đã có rất nhiều quãng thời gian bơ đi và mặc rất nhiều thứ trong năm qua. Có những mối quan hệ thì thực sự mình đã mất đi hoàn toàn, tất cả cũng do mình tạo nên cả thôi! Có những câu chuyện mới về những mối quan hệ mới, phần lớn mọi thứ liên quan đến công việc hiện tại của mình nhiều hơn, chứ cũng không có ai khác ngoài công việc nữa. Năm vừa qua có dịp được gặp một số người mà mình đã quen cách đây 5, 6 năm, nó cứ trầm trầm như vậy lại bình yên đấy.

***

Một năm trôi qua, có nhiều điều để nói khi chúng ta ngồi xuống và nhìn lại những gì đã trải qua trong thời gian đó. Có những kỉ niệm khiến chúng ta vui, có những điều khiến chúng ta buồn day dứt, có những điều luyến tiếc không nói nên lời, tất cả là những cảm xúc thật đẹp mà cuộc sống này vốn ban tặng cho mỗi chúng ta. Năm 2020 dương lịch cũng đã qua được vài giờ đồng hồ, mình vẫn không biết nói kế hoạch, những dự định của mình trong năm tới như thế nào nữa, chỉ sợ viết ra lại không thực hiện được. Nên thôi, mọi thứ cứ chậm rãi, từ từ vượt qua những thử thách, khó khăn phía trước đã, rồi ta lại vượt qua những thử thách khác … Cuộc sống là của mình, phải thoải mái thì mới có thể hoàn thành được những kế hoạch mình mong đợi. Vậy thôi!

Hà Nội ngày hôm nay ồn ã hơn ngày thường, những con phố chúng tôi thường đi chỉ thêm chút rộn ràng; chúng tôi đi loanh quanh cùng nhau, đi ăn buffee cùng nhau lần đầu tiên vào ngày cuối cùng của năm. Chiều về cùng đi con đường đó, vẫn những nơi quen thuộc mà nhắm mắt tôi cũng hình dung ra được. Tính rủ “bạn thối” ngồi đợi countdown để bước sang năm mới, xong rồi nhận được tin: “Anh ngồi đó mà cao đi, em đao đây!”. Vậy là “bạn thối” đi ngủ rồi, còn mình thì giờ mới đi ngủ được …

3h45AM, 01/01/2020

Đêm hà nội, tối và lạnh …

HAPPY NEW YEAR. SAY “HI” 2020

Chúc mọi người năm mới thật nhiều sức khỏe và bình an!

75289063_1342522832581970_8290388484556849152_n

Empty!, Hanoi, My Life

chuyến đi dài

Tôi bắt đầu chuỗi đi dài của mình từ những ngày đầu tháng 10, những ngày mà Hà Nội đang có nhiều biến cố, nhiều sự kiện diễn ra. Len lỏi trên chuyến bay dài 2 giờ đồng hồ tới mảnh đất Sài Gòn, nơi mà người ta hay lấy ra để so sánh với Hà Nội.

Trong mắt nhiều người SG dễ sống, sạch sẽ, rộng rãi và nhiều đồ ăn ngon. Còn với tôi quãng thời gian này thật khó để sống, tôi thấy mình không thích nghi với nơi này được. Sài Gòn có mấy ai quen, đôi khi chỉ có vài đứa bạn gần nhà, cô chị vừa nghỉ việc ở công ty chuyển vào đây làm.

Đồ ăn ở đây ngọt hơn miền Bắc nhiều, món nào cũng có vị ngọt len lỏi trong khi mình đang quen với sự đậm đà của mắm, muối miền Bắc. Nó khiến mình ăn không thấy ngon, tìm mãi mới được quán cơm đậm một chút. Sài Gòn có nhiều cà phê, nước dừa khá ngon mà giá cũng rẻ hơn ngoài Bắc. Cà phê Sài Gòn như thứ nước uống phổ biến trong này, nó giống như trà đá Hà Nội vậy, dễ bắt gặp những quán cà phê lề đường, những cô bán hàng rong, những thứ nước uống “mang đi”… Công nhận ngon tuyệt, mình thích uống cà phê trong này.

Sài Gòn mỗi giờ tan làm đường xá đông đúc, xe cộ trong này chạy cảm giác rất là vội vã, nườm nượp… đi về lúc nào qua đường cũng thấy sợ hãi. Đặc biệt là đêm, có những hôm 12h đêm đi ra Bank để làm xe cộ vẫn vậy, vèo vèo như tia chớp …rồi sáng sớm mò về nhà trong cảm giác mệt mỏi đã đành, bước ra đường thấy đường xa vạn dặm, thật sự là oải.

Người Sài Gòn nhậu nhiều, và mình thấy nét hào sảng trong đó, đơn giản lắm. Sài Gòn nhậu không ép, Sài Gòn chủ yếu chỉ uống bia chứ không uống rượu, Sài Gòn nhậu nhẹt sòng phẳng, văn minh hơn miền Bắc, người miền Bắc hay chén nọ chén kia, nể ông nể chú,…và rồi say sưa lại nhiều chuyện. Sài Gòn nhậu khuya lắm, có khi 3h sáng chưa nghĩ mà cũng có thể xuyên đêm cũng được.

Những địa điểm du lịch tại Sài Gòn mình không thấy thích và hứng thú lắm. Chắc do mình đã già thật rồi, không còn phấn khích khi tới điểm mới nữa, mọi thứ trầm lắng chắc sẽ tốt hơn. Sài Gòn rất nhiều công viên, quận nào cũng có công viên cây xanh rộng rãi, thoáng đãng.

***

Ở Sài Gòn thi thoảng mình ra đường đi một mình, hôm chạy xe hôm đi bộ để tìm quán cà phê kiểu giống những quán quen ở Hà Nội nhưng mà không thấy. Vu vơ lại ngồi đại quán đâu đó…

Ở Sài Gòn chiều về không có ai đó, ở Hà Nội chiều về còn tạt qua chỗ bạn “Ốc” được, tối còn được đi đâu đó ngoài đường dù Hà Nội sao sạch bằng Sài Gòn được. Hà Nội có em còn Sài Gòn lạc lõng lắm. Tôi nhớ mùa Thu 🍁 Hà Nội, nhớ con đường Hoàng Diệu, Phan Đình Phùng những ngày đi làm rồi cùng về với em, cùng đi qua những căn nhà cổ, những hàng cây xanh, nhớ hương hoa sữa thoang thoảng dọc con đường. Nhớ em, nhớ Hà Nội những ngày chớm lạnh, dịu dàng trong yên tĩnh con phố đầu ngày, chỉ vài người đi bộ, chưa có nhiều ồn ào, chen chúc, vội vàng.

Nhớ …

Sài Gòn, 12hAM 25/10/2019

Hanoi, My Work

Tháng 7 với những cơn mưa

Tháng 7 rồi, bọn nó cũng thi tốt nghiệp xong và mình thì vũng đã qua cách đây 5 năm rồi. Nhìn lại quãng thời gian ấy như một phần của đời người, nhanh đến lạ kì. Chừng ấy thời gian cũng đủ để mình mất đi nhiều mối quan hệ mà mình đã vốn nghĩ rằng nó sẽ bền chặt với mình mãi về sau, thế rồi mọi thứ đều khác đi nhiều.

Tháng 7, mình bắt đầu với vài thử thách mình cần phải cố gắng để vượt qua. Mình cần cố gắng nhiều hơn nữa, mọi thứ cũng mới chỉ là bắt đầu. Đã bao lâu rồi mình không ngồi ở góc quen công ty mỗi tối, giờ cứ suốt ngày phiêu bạt ngóc ngách Hà nội.

Những ngày đôi chân đi không biết mỏi mệt đó hẳn là tuổi trẻ. Trưa có thể ăn cái bánh mì, ốc vài ba cốc nước cũng chỉ bởi Hà nội đầy hàng quán mà chả biết ăn quán nào cho nó tử tế. Loanh quoanh tháng ngày sang Lò Đúc hàng ngày mà vẫn phải tự hỏi nhau “trưa nay ăn gì? ăn ở đâu? …”. Hỏi nhiều quá cũng thấy no luôn rồi.

Tháng 7 về, cũng đã bao lâu mình chưa về nhà nhỉ? Từ lúc Thu nhắn tin hỏi bao giờ về thăm Bà, là mình cũng chỉ muốn chạy xe về nhà ngay rồi. Cuộc sống ngoài Hà nội nó cứ xoay vòng một cách nhanh chóng, loáng thoáng lại hết một tuần rồi… mà vẫn nhủ chưa làm gì đã hết. Rồi từ ngày đi làm thì chỉ đợi hết đi, hết đi để có lương còn có tiền tiêu. Về quê thì khỏi phải nghỉ ngợi gì nhiều như ngày của thời sinh viên, hè về quê chơi cả tháng, mãi mới phải mò ra Hà nội để tiếp tục một kì học. Hè thời sinh viên của mình không bao giờ học cải thiện môn nào thế nên kì hè nghỉ ở nhà không thiếu một buổi nào. Nghĩ lại cũng thấy sướng…

Nghĩ một chút xem tháng Bảy này có điều gì đặc biệt cơ chứ?!!

hanoi – 02-07-2019

22h40 ./