Ngày sương mù

Đêm hôm qua mình qua nhà chị Hương xem nhà mới của chị, cũng mừng cho chị vì sau nhiều năm vất vả chị cũng có nhà chung cư ở Hà Nội, không phải trọ như cách đây vài ngày nữa, tối muộn mình phóng xe về nhà chị Hoa, ngồi cùng chị thật khuya, chị thì ngồi tải các bài luyện đọc Tiếng Anh cho cháu, và cũng học cách phát âm theo để còn dạy nó. Mẹ hai con rồi nên người cũng không còn thon gọn như trước nữa, mình mới trêu bụng này như đang có thằng cu thứ 3 nữa ấy chứ, thế là chị lại đi lắc vòng vài cái xong rồi vào phòng.

Dạo gần đây mình không hề về phòng mình dù có đi qua nhiều lần, mình suốt ngày ở nhà chị thôi. Cũng không biết vì sao nhưng mình thấy quen rồi, một mình một phòng mình thấy thoải mái hơn rất nhiều. Làm việc gì cũng gọn gàng, nhà cửa sạch sẽ mình thấy thoải mái rất nhiều. Hai chị em ngồi nói chuyện xong mình mới bảo mai em sẽ dậy trước 7h, không ngủ quá như mọi ngày nữa để rồi làm việc gì cũng vội vàng. Nghe mình nói thế chị bảo anh mày hôm qua cũng bảo như thế, cho con nó dậy sớm để còn ăn uống đi cho kịp giờ học chứ hôm nào cũng muộn, nó mới mầm non thôi chứ sau vào lớp 1 thì cũng mệt.

Thế là mình nằm lên giường xem phim và như thói quen thì màn hình vẫn sáng còn mình đã ngủ sau 5 phút nhìn màn hình kiểu thế. Đợt gần đây đi làm ở công ty rồi nên về nhà cũng không thức khuya như mọi khi được nữa, dù cũng không phải làm gì chân tay cả nhưng vẫn thấy buồn ngủ với mệt mệt. Không giống như trước đây, giờ giấc có thể đến 4h sáng chưa ngủ hoặc là thâu đêm và thay vào đó là ngủ ngày.

Hôm nay dậy cũng sớm sau 5 lượt chuông báo thức thì mình cũng dậy được. Ra cửa kính ngó xem sao trời âm u thế, may vì không phải là mưa mà chỉ là sương mù thôi. Sương trắng xóa cả một vùng trời Hà Nội, dậy ăn bát xôi xong rồi mình lại phóng xe lên công ty cho sớm. Vào phòng đã thấy anh Hà ngồi ở đấy rồi, anh Hà quản lý bộ phận SI và cũng là người mình rất quý mến theo đúng nghĩa của nó. Anh Hà hiền lành, tốt tính và cũng rất nhiệt tình, trách nhiệm với công việc, làm việc gì anh cũng rất từ tốn, nhẹ nhàng, đúng chuẩn mẫu người mình thích luôn ấy. Mình thích có những mối quan hệ với những người giống anh, đơn giản vì nhẹ nhàng dễ nói chuyện với nhau hơn.

Nhưng nếu không bởi những ngày anh đi làm rất sớm, trước 8h sáng anh đã ngồi ở phòng và rồi anh về rất muộn, có hôm 9h tối, bình thường thì 7h là ít. Nhiều khi mình tự hỏi, sao anh về muộn thế, anh không về sớm ăn cơm cùng gia đình sao. Vì mình cũng có anh chị làm quản lý, như chuyện anh chị về muộn là rất ít, luôn về đúng giờ ăn và ăn cùng các con của mình. Mình thấy cuộc sống như vậy đáng sống và hạnh phúc hơn là quá căng thẳng với công việc của mình.

Sáng nay trời đầy sương mù. Giờ thì mưa rơi tí tách, cũng khiến trời trở nên lạnh rét hơn. Mới hôm qua trời còn ánh nắng, mọi thứ trở nên bình thản và rồi trôi đi cũng lặng lẽ như thế. Đó là lúc xem ảnh chị Dung Winlinh post ở bài Ngày nắng mới hôm qua thôi. Những chiếc lá bàng trong ngõ của công ty cũng rụng dần, và những chú công an thì bắt đầu đứng nhiều hơn dọc đường vào ngày nắng ấy.

Nhiều khi mình vẫn mong ước có thứ gì đó viết hay lưu lại những thứ mình đang suy nghĩ, hay những lúc đi dọc đường rồi tự viết nên những câu chuyện gì đấy cho riêng mình, hoặc là những lần đi một mình ở một con đường vắng lúc nửa đêm không bóng người. Nhưng như thế còn gì là điều đặc biệt của cuộc sống nữa, vậy chẳng khác gì mình là những con robot rồi sao, tự đọc và ghi lại cảm xúc của riêng mình dù cho cũng có những lúc tiếc nuối và nhớ nhung tới những suy nghĩ đấy.

Cơn mưa nhỏ làm chân lạnh hơn, những tiếng nói trong phòng giúp không khí trở nên ấm hơn. Ngày trôi qua nhanh mà chậm, đời trôi chậm mà nhanh. Một ngày buâng khuâng với mình, có những giây trôi qua mình cảm thấy hụt hơi mà không biết phải làm sao để thoải mái thêm chút nữa. 17 bản draft ở đó mình không còn nhớ chúng là đoạn mở đầu của những điều gì mình từng nghĩ tới nữa. Quả thật là một điều tồi tệ !!!

Thôi dừng thôi,

Có khi mai mình phải làm điều gì đó ý nghĩa hơn phát.

Advertisements

[REVIEW] WONDER – Điều kỳ diệu

wonder_film

Nghĩ lại ngày hôm nay của mình cũng là một hành trình rất là dài, cũng là một ngày mình thấy thoải mái nhất của những ngày đầu năm 2018. Ngày hôm nay, khi mà chị Dung Mama ở công ty mở lời gợi mọi người đi xem phim nhưng không mấy ai để ý tới điều ấy, thì mình search ngay CGV xem đợt này có phim gì hay không thì thực sự là đợt này có một số phim rất đáng để xem. Mình search và thấy phim WONDER – ĐIỀU KỲ DIỆU đang được giảm giá nên mình nhờ anh cùng phòng mua online cho mình một vé ở gần chỗ mình ở. Công ty làm việc mình buổi sáng, nay mình cũng không có việc gì ngoài ngồi đọc tài liệu anh Hà giao cho tiếp. ngồi lại công ty đến 12h hơn rồi về, phóng về quán bún phở quen thuộc làm tô phở thì cô lại cho mình một tô đầy ắp, dù rằng mình gọi bò mọc nhưng cô xin lỗi vì làm nhầm sang gà mọc, thực ra chuyện đấy với mình không quan trọng. Chỉ cần thấy thoải mái là mình thích rồi. 

Chọn phim Wonder xuất chiếu lúc 13h10 phút, đang tính lượn lờ dưới BigC mua vài thứ ăn vặt rồi cỡ 2h kém mới vào vì CGV lúc nào cũng quảng cáo rất là dài. Nhưng mình mua mình kẹo nhai rồi vào rạp ngồi đúng giờ luôn, ngồi cạnh hai cô gái xinh đẹp luôn. Xong mình cảm giác mình đang bị xem như một thằng tự kỉ vì xung quanh toàn người nói chuyện, mình mình ngồi nhai kẹo gum. 

Trước khi đi xem lúc nào mình cũng xem một chút về Review dù ít hay nhiều, thì phim mới nên cũng chỉ có Intro hay 1, 2 bài viết ngắn về bộ phim này mà thôi. Nhìn nhận lại mình thấy chuyện xem Review rồi đi xem giúp mình hiểu rõ hơn về ý nghĩa mang lại của bộ phim và nó ngấm sâu với mình hơn. 

Wonder được chuyển thể từ quyển sách nổi tiếng cùng tên của nữ tác giả R.J. Palacio. Xuất bản vào năm 2012, Wonder đã gây xúc động và truyền cảm hứng cho biết bao trái tim của độc giả trên khắp thế giới. Vậy mà lần đầu nhìn bìa cuốn sách này ở Tiki tháng trước, mình đã next qua nó ngay cái nhìn đầu. Đấy quả thật là một sai lầm khi mình không để ý tới nó dù chị Hà Nguyễn trường mình cũng đã giới thiệu ở facebook nhưng mình không buồn để ý.

Screen-Shot-2017-08-20-at-20.56.36-copy

Trong Wonder, cậu bé August Pullman, hay còn được gọi với cái tên thân thương khác là Auggie, ngay từ lúc mới sinh cậu đã mắc phải hội chứng bệnh sinh học  khiến gương mặt bị dị dạng và kì lạ. Cậu bé phải trải qua 27 ca phẫu thuật nhưng vẫn không thể có được vẻ ngoài bình thường như bao con người khác. Từ lúc mới sinh cho  Từ lúc mới sinh cho đến năm 10 tuổi, Auggie chỉ sống trong cái thế giới nhỏ bé và không hề đi đến trường mà chỉ tiếp thu kiến thức từ chính người mẹ yêu dấu của mình. Khi mà Auggie lên lớp 5, lúc mà cậu ấy 10 tuổi thì gia đình quyết định cho em ấy đến trường để được giáo dục tốt hơn và hòa nhập với mọi người. Cuốn truyện và bộ phim này nói rõ về cuộc sống trải nghiệm với thầy cô, bạn bè và nói chung là để nhận những tình cảm từ mọi người xung quanh. Để đi từ khi em ấy mới bước vào trường cho đến khi được mọi người yêu mến thì đó là cả một chặng đường dài, bộ phim này rất đáng để xem về tình cảm gia đình, tình bạn, cho lòng tốt bụng, sự tử tế và cho những tình cảm vô cùng ấm áp.

KN5kaWZ

Gia đình của Auggie

Từ ngày đầu tới trường, nơi vốn dĩ đã là nơi kinh khủng đối với rất nhiều đứa trẻ bình thường chẳng hạn như mình, huống gì đối với Auggie – một cậu bé không tự tin về khuôn mặt của mình. Ở đây, cậu bé phải sống trong sự mặc cảm, bị kì thị, bị bắt nạt vì khác biệt so với những người khác, điều mà khiến cậu gặp ai cũng không thể ngẩng cao đầu lên được và chỉ luôn nhìn xuống dưới, thành ra cậu luôn để ý đôi giày người khác mang và đánh giá được người kia gia đình như thế nào. Nhưng với tình yêu thương, sự động viên của gia đình, các thầy cô ở ngôi trường mà cậu vừa nhập học, những người bạn tốt bụng, cùng với sức mạnh và nghị lực trong cuộc sống của bản thân, Auggie cũng đã vượt qua được những thử thách và cùng với các nhân vật khác viết nên câu chuyện phi thường về cuộc sống.

Nhưng không,

Wonder không chỉ xoay quanh một mình cậu bé Auggie mà mỗi nhân vật trong bộ phim đều có những câu chuyện của họ. Thành công của câu chuyện, bộ phim này là việc xây dựng được cốt truyện chuyển từ nhân vật này sang nhân vật khác một cách mạch lạc, có sự liên kết chặt chẽ giữa các nhân vật với nhau từ Auggie, Olivia (chị gái của Auggie), Jack Will (cậu bạn mới quen ở trường) và cô bạn thân- của chị gái Via là Miranda. Mỗi nhân vật đều có cuộc đời của họ với mỗi góc nhìn khác nhau, những hoàn cảnh và nỗi đau của riêng họ đã tạo ra sự đồng cảm ở người xem một cách sâu sắc, đồng thời làm cho câu chuyện trở nên thuyết phục và mình thấy nó liên kết vô cùng hợp lí.

Đã có những lần mình nghĩ rất tiêu cực về cậu bé Julian, người mà luôn tìm mọi cách để bắt nạt Auggie, nhưng suy cho cùng con nít biết gì mấy đâu, cái tuổi nông nổi nó như vậy thôi. Rồi đến cả Miranda người bạn thân của chị gái Via đột nhiên không chơi với cô ấy nữa, mình nghĩ kiểu giống như một vài người bạn của mình từng có. Và Via thì cũng có lúc đau buồn khi không biết tại sao Miranda đối xử như vậy với mình, nhưng phía sau đó là cả một câu chuyện đầy cảm xúc của Miranda về chuyện gia đình bố mẹ li dị, mẹ thì không để ý tới con, những gì mà cậu ấy đã phải trải qua suốt cả kỳ hè đau khổ mà không nói ra với ai.

Và ở trong này có điều mà mình rất là thích đấy là tác giả đã thể hiện một tầm quan trọng vô cùng của gia đình

vIgN0h2

Auggie và Jack Will

Tiếp theo là câu chuyện về tình bạn, những mâu thuẫn, những trò chơi xấu, bình thường mình xem thấy nó rất buồn cười vì những vụn vặt của trẻ con nhưng đúng là phải vậy vì đó là câu chuyện dành cho trẻ con chứ không phải người lớn. Những mâu thuẫn có nhiều, xong rồi cũng có cách giải quyết thấu đáo của nó. Với các em nhỏ những điều đó là cái gì đó rất là to tác, xem xong mình thấy thấm mối quan hệ của mình và thằng bạn mình luôn đấy. Điều thú vị là ngoài những người ghét mình ra thì vẫn có nhiều người bạn tốt muốn kết bạn và chơi với Auggie như Jack Will và Summer vì thấy thương cho Auggie bị mọi người xa lánh, hắt hủi. Và khi đã chơi với Auggie thì mới nhận ra thực sự Auggie là một người rất là thông minh và hài hước và rất là tốt bụng nữa. JackWill một cậu bé bình thường ở trong trường, khi mà chơi với Auggie thì bị mọi người nói là tại sao chơi với thằng dị dạng như thế, thế rồi cậu bé JackWill cũng rất là sợ kiểu như “yêu rồi nhưng không muốn thể hiện ra với mọi người xung quanh là đã quá thân với nhau rồi ý”, xã hội giờ gọi là “thính” đấy. Nên đã có một lần ở lễ hội Halloween thì JackWill vô tình đã làm tổn thương với Auggie, nhưng rồi cuối cùng thì hai cậu bé cũng đã làm lành với nhau qua tựa game “mai cờ ráp”, nó rất dễ thương và cũng vô cùng thoải mái nữa. Auggie có thông minh, cậu bé có cách đối đáp với mọi người rất là hay, với mẹ và với chị thì thực sự rất là thú vị. Thế nên đó là lí do bộ phim hay cuốn sách này nó phù hợp với mọi lứa tuổi, đặc biệt là trẻ em vì nó vẫn đề cập đến cách nhận thức của các em nhỏ, cách xử lý những mâu thuẫn, việc đối đáp giao tiếp với mọi người thực sự rất là thông minh. Kiểu dẫn chuyện ấy rất đơn giản nhưng đủ tinh tế, đủ khéo léo và hài hước để cuốn hút từ đầu cho đến cuối câu chuyện.

Tình yêu và tình thương,

là chủ đề hay vô cùng đối với mình. Chủ đề luôn luôn có ý nghĩa ở thời đại hay thế hệ nào

d7ff56c471dfab3eeddb4161a4c93924

“You can’t blend in when you were born to stand out” – kể cả khi những người mà sinh ra đã khác biệt với mọi người rồi thì cũng không cần phải cố gắng để trở thành con người bình thường như những người khác, hãy là chính mình.

“You don’t have to mean to hurt someone to hurt someone” – kể cả khi chúng ta không cố ý làm tổn thương ai đấy thế nên đối xử với mọi người bằng sự tử tế, lòng yêu thương của mình.

“Act a little kinder than necessary …” – hãy đối xử với người khác chỉ cần tốt hơn mức độ tốt cần thiết một chút thôi thì cuộc sống này sẽ rất tuyệt vời.

Đó là bộ phim thúc đẩy mình hãy sống tốt hơn với cuộc sống này, để hiểu thêm tại sao chúng ta phải lắng nghe nhiều hơn là nói ? Có rất nhiều thứ chúng ta không thể đánh giá được chỉ qua bề ngoài.

PHÊ – một bộ phim đầu năm 2018 một mình. 

Hà Nội, 1h12AM 14/01/2018.

buổi chiều ngẫu hứng

maxresdefault

Hôm vừa rồi trong lúc ngồi nghỉ giữa trưa tại công ty tôi mở wordpress ra đọc các bài viết như thói quen mọi khi tôi vẫn hay làm. Hôm ấy có đọc được bài viết của anh vuilen, bài viết có link vlog anh ấy làm giới thiệu về những cuốn sách tâm linh anh ấy nhận thấy là đáng đọc và hay nhất. Hôm nay anh An bên công ty đưa cho mình tập hồ sơ đem qua Bộ Thông tin và Truyền thông chỗ Nguyễn Du, cách công ty 10km tắc đường. Mình đem tới Nguyễn Du xong ghé qua hiệu sách ở chỗ Bờ Hồ một lát rồi mới quay lại công ty, ghé qua mấy hiệu sách, đứng xem vài cuốn sách, và rồi quyết định mua hai cuốn sách tâm linh trong đó có một cuốn anh ấy thấy là hay nhất về để đọc xem nó như thế nào. Cuốn đấy là Hành trình trở về từ Phương Đông mình mua ở nhà sách Tân Việt, còn cuốn thứ hai mình mua là cuốn Tĩnh Lặng của Thiền sư Thích Nhất Hạnh tại Nhà sách Lâm gần đấy. Mình thích hai nhà sách này bởi vì thói quen của mình từ những ngày đầu. Hai nhà sách rộng, sạch sẽ, thoải mái… à mình còn ấn tượng với cô bán hàng ở Tân Việt nữa, cô ấy có cái nốt ruồi khá là ấn tượng. Có lần nào đó bạn ghé qua sẽ thấy …

Đã rất nhiều lần rồi mình định mua một cuốn sách nào đó về tâm linh, bởi vì mình thích đọc những điều của Đạo Phật dù rằng nhà mình không theo Đạo gì cả, nhưng sâu thẳm con người của mình luôn nghĩ tới những điệu Đạo Phật chỉ dạy, những điều hay lẽ phải để hoàn thiện nhân cách sống của mình. Mình bị ảnh hưởng những điều giảng dạy này chắc là từ bà ngoại mình, trong trí nhớ của mình thì ngày mình còn nhỏ, bà ngoại lúc ấy còn khỏe, bà có thể chống gậy ngô, đi bộ xuống dưới nhà mình chỉ để đem vài thứ đồ ăn cho mình, mình nhớ những túi nhãn bà phơi khô bỏ hạt, nhớ những cái bánh nổ gạo, những túi ngô với lạc rang sẵn bà vẫn thường hay để đầu giường để ăn. Rồi những ngày bà xuống, bà ngủ với bà nội của mình, bà thường ở lại hai ba hôm rồi bà đòi lai bà về. Những ngày bà ở dưới nhà mình, mình thường nằm dài ra để nghe bà kể những câu chuyện cuộc sống, hồi ấy bà ngay kể những điều Khổng Tử dạy, bà thuộc nhiều điều về Đạo Phật lắm, mình cũng không biết là bà được học từ đâu cả.

Cũng vì bà thấm nhuần những điều ấy nên ở đời bà được mọi người yêu quý, ai có đồ ăn gì dù là củ khoai, bát chè đỗ đen, hay đến nãi chuối, … tất cả những gì có thể chia sẻ được thì dù anh em hay không thì vẫn đem tới để biếu bà. Những lúc lên trên bà ngoại chơi mình đều được bà cho đồ ăn, đó là đồ ăn bà để dành riêng cho mình hay là quà người khác mới cho bà cũng dành cho mình. Bà luôn sợ mấy đứa trong nhà hay là hàng xóm sang nó ăn hết, và mình thì không có phần. Hồi xưa, trên bà ngoại có nhà thờ dòng họ ở góc vườn, nhà ấy xây toàn bằng đá xưa, những viên đá nó mát dượi, nhẵn thín mà lúc nào lên mình cũng chạy sang đấy nằm chơi, rồi có những hôm ngủ ở đó. Nhà thờ với vườn bà nuôi rất nhiều cóc, cóc nhiều lắm, mỗi lúc đánh trống là nó lại chạy ra từ các góc nhà.

Ở cạnh bà hay được ăn, hay được bà kể chuyện, dù có những thứ ngày ấy mình chẳng hiểu bà đang kể gì cả. Chỉ là bà cứ thích kể ra với mình mà thôi. Những câu chuyện lẫn những bài dạy từ Bà nên mình vẫn thường thích nghe những câu chuyện hay bài học từ Đạo Phật cho đến tận bây giờ. Chỉ là mình chưa hề mua một cuốn sách nào về chủ đề đó thôi dù mình đã do dự để mua thể loại sách ấy rất nhiều lần rồi.

Mình vẫn thường nghe những video của thầy Thích Tâm Nguyên, thỉnh thoảng nghe những câu chuyện của thầy Thích Nhất Hạnh, rồi vẫn hay theo dõi những video ngắn ở FB hay Youtube chỉ các kỹ năng mềm, cách giải quyết một số vấn đề nào đó. Điều đó thực sự cũng rất tuyệt vời với mình, ngoài ra điều mình bị ảnh hưởng nhất là mình hay nghe nhạc hòa tấu phật giáo để tâm mình được tĩnh lặng, được an yên khi mình học bài và những lần ôn thi. Mình thấy thoải mái rất nhiều. Cách ngày bà ngoại mình mất khoảng vài tháng mình vẫn được bà nói chuyện, chuyện vui bà nói sau này mình nên lấy người hiền lành, chịu khó và chỉ cần cái đức tính của người đó là được rồi. Cháu của bà cũng chỉ còn có mình, chị Thắm và anh Dũng là chưa cưới thôi. Và mình thì chắc chắn là muộn nhất rồi vì mình là cháu út của bà đấy. Bà mất với 98 tuổi, cái tuổi mà ai cũng mong ước có được, mình nghĩ bà sống được như vậy nhờ đức của bà để ở đời, bà sống ai cũng thương nên trời cũng phù hộ cho bà. Mình vui vì bà là bà ngoại của mình.

Đây là lần đầu mình quyết định mua sách chủ đề tâm linh đấy. Mình nghĩ rằng chủ đề này cũng đáng để các bạn quan tâm tới để bổ sung thêm kiến thức của mình. Dù rằng chủ đề này cũng có những mặt tiêu cực của nó, nhưng suy lại những giá trị mình học được từ mặt tích cực là rất nhiều. Nó giúp bản thân mình hoàn thiện nhân cách và có một lối sống đẹp hơn.

Chiều vui, đọc xong hai cuốn sách này mình sẽ giới thiệu lại với các bạn.

17h20PM

những ngày xưa cũ

gamehubvn-tro-choi-cuagioi-tre-xua-va-nay-danh-cu

Hồi còn nhỏ, nhỏ xíu, tôi không có bạn gái. Những đứa chơi với tôi đều là những đứa gần nhà tôi, là thằng cu Hoàng mãi không thèm lớn, là Hà Sồng gần nhà tôi, là Tài Xế hay xuống chơi, là Bắc Cụ con em thằng Hà Sồng mà nhẽ ra nó là anh họ của tôi nhưng tôi không thể gọi nổi nó là anh, còn cô gái nữa là Thảo Vy mà tôi hay gọi nó là Vy Ki nữa, nó là chị gái cu Hoàng, nó chăm chỉ chuyện bếp núc, việc nhà lắm, nó là đứa con gái chăm chỉ, đảm đang nhưng tất cả những đứa tôi vừa kể so sánh ở cùng một độ tuổi nào đó thì tôi đều giỏi hơn chúng, tự hào vì bố là thầy giáo nên chuyện mình giỏi hơn người khác lúc nào cũng bị dí vào tai như cái súng nổ.

Tôi, Tài, Hà là ba đứa sinh cùng năm và cũng là anh em họ hàng với nhau thế nên hay chơi với nhau mặc dù có những lúc chia bè phái thì tôi vẫn tự hào lúc nào tôi cũng thuộc team của một trong hai đứa và hai đứa nó không cùng team với nhau bao giờ ở mọi cuộc chơi. Suốt tháng năm tuổi thơ hồi tiểu học của tôi chỉ chơi với chúng nó và cũng có nhiều trận đánh nhau để đời.

Bố tôi rất cưng chiều tôi nhưng rất ít khi bố che chở được tôi trước những trận đòn của mẹ. Ngày xưa chơi bời nên tôi hay bị mẹ xử lý hơn là bố, bố tôi không hề đánh đòn tôi bao giờ. Bà tôi là người hay bênh cho tôi ở những trận đòn của mẹ. Điều đó thật là may mắn biết nhường nào, nếu không chắc tôi cũng không biết phải làm sao nữa cả. À ngoài ra còn có một người, dù không ở thế giới này nữa, dù tôi sinh ra khi ông đã mất rất lâu rồi nhưng vô hình tôi vẫn gọi tên ông nội của mình. Tôi vẫn luôn nhớ về ông và xúc động sau mọi lần đứng trước ảnh của ông. Tuổi thơ tôi có những đêm nằm dài nghĩ ngợi về ông nội của mình, tôi tự hình dung ra viễn cảnh ông ở đâu đó dù cho không ít lần tôi đã khóc ướt đẫm gối. Đó là một điều kì diệu với tôi.

Hồi nhỏ tôi rất nghịch, ăn đòn là chuyện thường xuyên. Điều đó buộc tâm trí tôi phải tìm nhiều các đối phó với những trận đòn của mẹ tôi. Mỗi lần bị dính tội gì đó, thấy mẹ đi cầm roi hay gậy để đánh là tôi vội chạy trốn khắp nơi trong nhà, dù gầm giường, đống rơm, nằm trên xe bò … tôi đều đã nằm và những lúc ấy người tôi đợi để vào là bà nội. Không có bà chắc tôi ngủ ở những chỗ ấy luôn mất rồi. Và có những lần tôi chạy thật nhanh để nằm cạnh bà rồi ôm bà cho mẹ khỏi đánh, dù tim có thót lại nhiều lần vì vẫn rất lo sợ mẹ đánh đòn.

Bà không bao giờ từ chối điều gì ở tôi. Tôi thích ngày nhỏ được bà gãi lưng cho ngủ, những ngày mất điện nhà đang còn nhà ngói mang chiếu ra ngoài sân hay ngồi ngoài hiên nằm được bà quạt. Và tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Ngày đó tôi hay bị mẹ đánh roi, thằng Hà cũng thế, có thằng Tài là ít bị đánh nhất dù nó cũng nghịch không kém phần. Đó là những năm tiểu học, lớp 6, 7 của tôi thôi. Hồi đấy cũng chỉ bởi vì trốn học đi chơi game, rồi những hôm được nghỉ trốn việc đi chơi cùng bọn nó chứ ngoài ra cũng chả có trò gì khác. Nếu không thì đánh nhau với hội thằng Dũng nhà ở ngoài sát đồng, hồi đó có hôm đánh nhau ác chiến lắm. Nghĩ lại tôi thấy mình cũng dã man thật, đè nó xuống đường rồi kéo lê vào đống cứt trâu gần đó. Thế là hôm đấy bố mẹ và bác nó ra nhà tôi xử lý, thằng ấy láo thật trước lúc đánh nhau đã giao kèo là không được kêu phụ huynh vào rồi. Bị sao thì tự chịu … nghĩ lại cái luật ấy điên dồ thật đấy.

Hồi đầu cấp hai cứ mỗi hôm đi học về là tôi lại chạy sang nhà cu Hoàng chơi với nó, chắc là hợp với nó nên suốt những năm tháng cấp 2 nó luôn là thằng đồng hành cùng tôi trên con xe đạp, kể cả lúc vào quán nét nữa nhé ! Ngày xưa lúc gần Tết hồi mới đậu cấp 3 của một trường gần nhà, tôi đạp xe cùng nó đi mua ngay cái điện thoại Nokia 1280 mà cho đến tận năm 2 đại học tôi vẫn còn dùng nó, nếu không bị một lần ngu bỏ vào túi quần rồi đem đi giặt thì chắc là tôi vẫn còn dùng nó đấy. Nó gắn với nhiều kỉ niệm của cuộc đời tôi cái thời tôi nông nổi nhiều thứ quá. Ngót đó cũng 8 năm trôi qua rồi còn đâu, giờ cu Hoàng cũng lớp 9 mà nhẽ ra là lớp 10 nếu một lần nhặt bóng trượt chân bị ngã gãy cả sương ở háng phải bỏ học để điều trị dài và tập đi. Ngày đó mỗi lần sang chơi là tôi lại chọc cái Thảo, nó hiền lắm, lại hay cười nên dễ chọc. Mà nó nấu ăn cũng ngon, tôi đặc biệt thích món ca khô hay cá kho nồi nhà nó mỗi chiều tối vì ở nhà bà không bao giờ cho ăn vì sợ tôi bị sâu răng ấy dù ngày xưa bà cũng có vài lần mua nhưng đến đận bây giờ ở nhà tôi cũng không bao giờ ăn cá khô. Nghĩ lại thỉnh thoảng ăn vẫn ngon mà trời ơi. Đó, thế nên lúc nào thèm thèm là chạy sang nhà nó xem có không để ăn.

Hồi đó, chơi với bọn thằng Hà, con Bắc em nó chúng nó có nhiều trò khủng khiếp, nhà nó có cái đầu CD bỏ đĩa với có chỗ cắm USB để chơi các loại game như Rắn săn mồi, Contra 1 2,… thế nên chơi sướng lắm. Hồi đó thỉnh thoảng còn thấy nó kiếm đâu đĩa gợi cảm với lại có lần anh N gần nhà đem đĩa 18+ lắp vô đầu nhà nó xem nữa kia. Nhiều lần mình thấy đĩa trong tủ nhà nó nên mình biết. Hồi đó thấy nó xem mình cũng tò mò không biết nó như thế nào, chỉ biết ngoài bìa đĩa trông xinh động lắm.

Rồi thì những hôm anh em nó rủ nhau nấu ăn, vì bố nó thì đi làm thợ cả ngày, mẹ nó thì đi buôn bán hàng dưới thành phố lâu lâu mới về một lần nên tôi cũng tham gia được nhiều trò của bọn nó. Hai đứa nhà nó có lần lấy cám ngô cho lợn ăn ra làm bánh để ăn, có lần thì nấu cơm vào ống bò ngay cổng nhà, rồi thì những lần đi bắt cá thia thia ở ngoài cánh đồng hay dưới sông nó cũng đều nấu nó ăn. Còn chuyện làm sao nó nấu được thì nó dùng mấy viên gạch nó xếp chồng lại rồi tìm cách kê cái ống bò lên trên, đi tìm cũi bằng các cành cây khô xung quanh bờ rào nhà cu Hoàng. Có những lần tôi cũng ăn đồ nó nấu, giờ nghĩ lại thấy tuổi thơ dữ dội quá. Dữ dội nhất là có lần mấy đứa rủ nhau đi câu cá trộm, có hôm thì câu cá trộm dưới xã khác gần đó rồi bị người ta lùa rồi thi nhau chạy, có hôm thì câu cá ngay nhà mợ Liên nhà cạnh nhà nó, hôm ý câu được mấy con to thế là nó đem vào nhà nó làm thịt xong rồi cho lên bếp nấu luôn. Mợ Liên biết được chạy sang thì nó nấu sắp chín mất rồi. Thế rồi mình cũng không nhớ là mợ cho nó hay là đem về nữa.

Và sau nhiều lần chơi các trò cùng nó tôi cũng nhiều lần bị ăn đòn của mẹ. Lần thì bị lột hết quần áo cho ra ngoài đứng, lần bỏ học chơi game thì bị mẹ buộc vào cột rồi đánh roi,… nhiều lần thì trốn được khỏi cơn tức giận của mẹ. Không có mẹ chắc giờ tôi hư hỏng lắm, không thì cũng bỏ học giữa chừng như thằng Hà hay anh Tài rồi.

Lên lớp 8, lớp 9 tôi xác định chăm học hơn, tôi thích học hơn dù vẫn trốn đi chơi game như mọi khi. Nhưng dù sao thì tôi vẫn có những thành tích để lại những năm tháng ấy, tôi vẫn là đứa tự hào là giỏi Toán nhất cái trường ấy hồi cấp 2 (tính theo thành tích nhé).

Đó, những ngày xa xưa thú vị.

 

 

 

cảm thấy một ngày dài

một ngày mới bắt đầu nhưng mình biết hôm nay sẽ là một ngày dài đối với mình tại công ty, hôm nay đầu tuần mọi người đều bận rộn với dự án mới còn mình thì … sau một vụ đi cùng anh An sang bên Cục chế biến để xem con máy in khách hàng kêu hỏng, sang kiểm tra mọi thứ thì nó không thể bảo hành được nữa, cũng vì không có hướng dẫn sử dụng hay là điều kiện bảo hành của công ty nên là họ cứ kêu mình sang dù cho lỗi máy in do ông thao capchic ra để đổ mực mới vào mà đúng ra sau lần đỗ mực thì nó không còn được bảo hành nữa.

hôm thứ 6 vừa rồi mình vừa phải đi mưa sang tận trung tâm bảo hành HP bên Cửa Bắc để kiểm tra và xin giấy xác nhận các kiểu mệt nhừ người thì sáng nay lên công ty mình biết chắc chắn gì mình cũng vẫn phải dính đến chuyện đấy, dù nó chả ra thể thống gì cả. bực mình, khó chịu, đủ thể loại cảm xúc dồn nén lại. chợt mình nhận ra liệu con đường mình chọn là làm về tích hợp hệ thống là đúng hay sai trong khi nhiều người bảo mình nên đi theo con đường lập trình.

hôm nay phải giải quyết chuyện ấy, kể thay cái capchic của máy in này nó rẻ là mình bỏ tiền ra thay luôn cho rồi đấy. nhưng giá nó max hơn bình thường nên không thể được. cái này phải chai mặt ra để nói lý với bà bên Cục chế biến đầy khó thở kia rồi. khi đi làm mới biết nhiều thứ khó chịu và gặp những người khó ở kinh khủng, vừa điêu vừa ngoa ngoát,…

đang đợi ông bên công ty sửa chữa máy in tại nhà gọi lại mà lâu quá. mọi thứ dồn nén hơn trước, chỉ mong nhanh nhanh hết một ngày, nhanh nhanh giải quyết xong vấn đề này để mình được thở thoải mái ra nào. hôm nay sang mà chưa giải quyết xong vụ này thì mình cũng không biết tiếp tục phải giải quyết vụ này thế nào nữa đấy.

hà nội, ngày mưa nhẹ và gió lạnh.
08-01-2018.

Những ngày cuối năm

Những ngày này ở quê nhà nhà xây nhà tầng mới, đường đi cũng được dọn dẹp hay làm mới và rộng rãi hơn trước;

Những đường dây điện cao áp dần được thay bằng những sợi to hơn;

Những cơn mưa phùn cứ lách nhách cả ngày không biết chán;

Và là những ngày, 6h tối bà ngồi xem phim tình cảm trên VTV3, ba nằm lướt facebook ở cạnh giường, mẹ thì lục đục dưới bếp và mình thì cuộc tròn trong trăn xem những bộ phim những ngày lễ này.

Đó là những ngày nghỉ lễ ở nhà.

Nghĩ đến chuyện chuẩn bị phải nâng mông ra Hà Nội rồi bắt đầu chuỗi ngày đi làm đầu tiên cũng thấy đáng sợ vì mình không biết mình sẽ phải học và làm những gì ở đó và rồi mình quen với những người mới lạ như thế nào đây.

Thôi thì cố gắng, mọi thứ cũng sẽ qua như cái lúc mà mình đi phỏng vấn vậy. Những anh chị đã đi làm rồi dạy cho em thêm vài điều với .